CUỐI CÙNG HẠNH PHÚC LIỆU CÓ ĐẾN KHÔNG?

Đăng bởi: Ponyo98

Ngày đăng  04:26 01/05/2018

Đó là câu hỏi mà tôi vẫn giữ mãi trong lòng mà chưa có câu trả lời. Tôi là một người đa tình. Tôi sống hết hình vì tình yêu. Tôi dành thanh xuân của mình để mong tìm gặp một người cho tôi hạnh phúc.
Đây sẽ là một câu chuyện dài. Tôi sẽ viết đến khi tôi gặp được người mà khiến tôi chỉ nhớ đến thôi cũng đủ để mỉm cười.


Mười sáu tuổi.
Đó là một ngày hè nóng nực, Mộc Miên khi ấy cũng hội bạn lớp 10A5 đi xuống phòng học thể dục của trường. Cái nóng của tháng Mười thực sự khiến con người ta khó chịu. Mộc Miên ngồi trên bậc cổ vũ cùng Khánh An – cô bạn thân mới quen trong lớp.
- Nóng quá đi mất. Tao bốc hơi luôn mất. – Khánh An phe phẩy cái quạt giấy.
- Cứ thế này, chắc tao giảm được 10 cân trong mùa này mất. - Mộc Miên cười lớn.
Mộc Miên là người lúc nào cũng cười, một nụ cười mà “anh” nói nó đẹp nhất trong lòng anh, một nụ cười không lo âu , không muộn phiền bất kì điều gì. Nhưng vô tình nụ cười tự nhiên ấy lại khiến một ai đó đắm say. Mà mãi đến sau này, Mộc Miên mới biết nụ cười ấy là khởi đầu của mọi nỗi buồn.

Học cùng trong phòng thể dục là khối lớp 11C2. Khi ấy, những nam sinh của lớp đang túm lại cười đùa một chuyện gì đó. Tất cả đểu hướng về phía lớp 10A5 đang ngồi. Rồi bất chợt, một đám con trai chạy sang phía đối diện.
- Em ơi, em tên là gì? - Một tên con trai đứng trước mặt Mộc Miên.
- Ơ, dạ? - Mộc Miên nhìn lên đầu bất ngờ - Có chuyện gì sao ạ?
- Em có người yêu chưa? – Tên đó vẫn tiếp tục hỏi.
- Em chưa. Nhưng anh là ai?
- Em cho anh xin số điện thoại đi. - Một tên khác chạy đến chìa cái điện thoại ra.
- Em không dùng điện thoại.
Mộc Miên đưa ánh mắt sang bên cạnh hai tên kia, phía sau là một đám con trai đang cười. Bất chợt, cô lạc vào một ánh mắt của một người trong đó. Hai tên kia vẫn tiếp tục hỏi dồn dập. Trời nóng, thêm việc bị làm phiền, Mộc Miên bắt đầu gắt.
- Tránh ra chỗ khác được không? Các anh đang làm phiền em đấy!
- Ơ... Ơ... Bọn anh xin lỗi. – Hai tên con trai kia giật mình.
Khi tất cả trở về lớp, Khánh An lúc bấy giờ mới huých vào người cô bạn thân.
- Ây za, có anh nào để ý rồi đấy. Ghê không, ghê không?
- Con này, đừng trêu tao. Để ý cái gì mà để ý. Chúng nó thấy tao hiền định trêu tao thôi.
- Biết đâu đấy, có anh nào là để ý baby của tao thật thì sao?
- Mày muốn ăn đòn đúng không An?
- MỘC MIÊN!
Một giộng con trai vang lên. Ai đó vừa hét lên. Cái tên Mộc Miên vang đi vang lại trong phòng đa năng. Cả lớp nhìn Mộc Miên ra vẻ khó hiểu. Đám con trai lớp trên vẫn đang đứng cười đùa. Và Mộc Miên lại lạc vào ánh mắt dịu dàng của ai đó.

Từ ngày hôm ấy, đám con trai kia vẫn cứ tiếp tục trêu đùa. Đến một ngày, có tin nhắn đến của một ai đó lạ.
“ Mộc Miên đúng không? Nói chuyện chút nhé”
Rốt cuộc ai là chủ của số điện thoại này? Cô đâu có thói quen có người lạ số điện thoại đâu. Ngoài gia đinh và Khánh An thì đâu có ai biết. Và thế là cuộc nói chuyện ấy kéo dài xuốt một ngày dài. Và đúng là nhân duyên, thì dù có trốn tránh đến đâu, cũng nhất quyết không thể chối bỏ. Người cả ngày nói chuyện với cô là Tuấn Phong lớp 11C2. Và số điện thoại là do Khánh An đưa.
Chiều hôm ấy, Phong đợi Miên ở cổng trường. Miên thường ở lại một lát trước khi về. Nên khi sân trường bớt người Miên mới cũng An về nhà. Vừa đến cổng trường thì gặp Phong.
- Mộc Miên. – Phong gọi với lại khi Miên và An đi qua.
- Ơ. Ai vậy? – Miên quay lại hỏi.
- Ya ya, xuống xe đi, có người đưa mày về rồi. Tao về trước đây, hai người tự nhiên nói chuyện nha.
An nhanh nhẹn về trước bỏ lại Miên và Phong ở lại. Phong ngại ngùng mở lời trước.
- Em ngạc nhiên không? Anh Phong đây.
- À dạ. Hóa ra anh là Phong.
“Hóa ra anh là Phong”. Đúng là duyên phận của cả hai bắt đầu ngay từ khi chạm mặt lần đầu. Người khiến Miên lạc vào đôi mắt chính là Phong. Đôi mắt đẹp, hút hồn. Đôi mắt mà đến mãi sau này, chỉ cần nghĩ đến, Miên đã bị đổ gục.
- Anh đưa em về nhé. – Phong cười.
- Thôi khỏi, phiền anh lắm. – Miên khéo từ chối.
- Không sao, anh đợi để đưa em về mà.
Phong đưa Miên về. Đoạn đường về nhà hình như ngắn hơn nhiều khi cả hai cùng nhau nói chuyện, cười đùa. Phong làm cho Miên cười rất nhiều. Dần dần Miên mở lòng ra với Phong nhiều hơn.
Thời gian cứ trôi qua như thế, cho đến một ngày. Đó là một buổi chiều nắng đẹp. Miên đang ngồi trong lớp thì có tin nhắn từ Phong.
“Mộc Miên, lát ra chơi lên tầng ba nhé. Anh có chuyện này muốn nói”
Đến giờ ra chơi, Miên đi lên tầng ba. Vì tầng ba là phòng tin học và thí nghiệm nên rất ít người. Miên không nghĩ đến lí do tại sao Phong lại gọi Miên lên đó. Miên lên trước, đứng nhìn xuống sân trường, Phong đến lúc nào cũng không biết.
- Mộc Miên. – Phong gọi từ sau.
- Ơ, anh. Lên rồi à. – Miên giật mình.
- Anh bảo này.
- Dạ vâng, anh nói đi.
- Ờ... Miên này... Anh... Anh có chuyện... Muốn nói.
- Ơ hay, nói đi, em đang nghe này. – Miên nhìn thẳng vào mắt Phong.
- Miên, làm người yêu anh nhé? – Phong hít một hơi thật sâu.
Miên sững người nhìn Phong. Hai má bắt đầu ửng đỏ. Miên không nói gì, chỉ đứng đó đầy bất ngờ. Đây là lần đầu tiên được tỏ tình như vậy. Miên vừa bối rối, vừa vui.
“Để em suy nghĩ đã”. Đó là câu nói trước khi chạy đi của Miên. Phong đứng đó, nhìn théo bóng dáng nhỏ bé của Miên.
Vừa chạy xuống cầu thang, An đang đứng cùng hội con trai lớp 11C2, khuôn mặt đầy vẻ rạng rỡ. Miên rẽ đám đông chạy về lớp. Khuôn mặt vẫn ửng đỏ, An từ đâu chạy vào, rạng rỡ hỏi.
- Nào, baby, nói đi. Chuyện thế nào rồi? Kể tao nghe với.
- Mày lại bày trò đúng không An?
- À, không không. Tao không biết gì đâu. Tao đi ra ngoài có chút việc nhé.
An chạy đi. Miên gục mặt xuống bàn. Mãi cho đến lúc về, hai gò má vẫn còn ửng đỏ. Đi đến cổng trường, Phong vẫn đứng ở đấy chờ. An lại tiếp tục nhanh nhảu đi trước. Miên đứng ở phía xa nhìn Phong.
- Còn đứng đó làm gì? Lại đây. Em định không về đấy à? – Phong gọi khi thấy Miên vẫn đứng ở sân trường.
Mộc Miên chạy đến. Hai tay áp lên mặt, hơi cúi nhìn xuống đất. Phong chỉ cười và lên xe đưa Miên về. Hôm đó, Phong đi rất chậm, cũng không nói gì, chỉ khẽ cười. Miên ngồi phía sau, hai tay vẫn che mặt. Đến nhà, miên lặng lẽ đi vào nhà. Phong cũng không gọi với lại. Chỉ cười rồi quay đi. Từ lúc ấy, Phong không nhắn tin cho Miên, Miên cũng không nhắn tin trước. Facebook cả hai đều không online. Đến tối, khi Miên làm bài tập xong và chuẩn bị đi ngủ, thì có một cuộc gọi từ số lạ.
- Alo, ai vậy? – Miên bắt máy.
- Chào Mộc Miên. Là anh Phong nè.
- Vâng, em đây.
- Thấy bất ngờ không? Em định bỏ rơi anh hay sao mà không nhắn tin cho anh? Anh đợi mãi cũng chả thấy em gọi luôn. Aaaaa, Tuấn Phong, mày bị Mộc Miên bỏ quên rồi.
- Này, đồ quỷ. Anh bị sao vậy?
- Mộc Mộc Miên Miên, anh thích em. À không, hình như yêu em luôn rồi.

{HẾT CHAP 1}

  Update vào lúc 05:10 01/05/2018

1038 lượt xem

41 Lời bình

Đăng lời bình

Hãy đăng nhập để đăng lời bình

Bài viết mới nhất


Develop by ITE Group