I, DICK

Đăng bởi: Old Bông

Ngày đăng  02:32 19/09/2018

Cô đã ăn chưa? Người đàn ông hỏi.

- Cám ơn, tôi không hay quen ăn tối cho lắm. Cô trả lời xã giao.

- Thật tốt vì cô chưa ăn gì. Người đàn ông nói, rồi vặn nắm cánh cửa. - Tôi không muốn phải dọn một bãi nôn nữa đâu.

“Một đoạn hội thoại mà tôi không nhớ chính xác trong cuốn Người ru ngủ của Donato Carrisi, bởi vì tìm lại nó quá mệt.”

 

Đó là một ngày tháng 9 năm 2018, tôi ngồi ở một quán nước gần nhà thờ chính tòa Thánh Giuse, ờ, hay nhà thờ lớn Hà Nội. Thật thì tôi cũng đéo biết cái tên đầu đâu nhưng wiki bảo thế. Nhưng đấy là một chút mới mẻ, và tôi cũng đéo phải thằng mào đầu câu chuyện giỏi giang cho lắm. Thế nên, tôi thêm vào.

Thường thì đéo ai quan tâm tới mấy cái thông tin ấy, nhưng người ta vẫn đăng đầy ra ấy lại còn làm hẳn ra những nghiên cứu hẳn hoi, cũng đáng để tôi nghía một phát chứ. Kiểu như hình dáng của cái đầu chim ấy, có ai biết vì sao nó lại có dạng cây nấm không?

Để dễ dàng tiến tới. Nghe ngu vãi đái.

Còn khi lùi ra, thì cái vành, cái phần loe ra ấy, ờ, tôi đéo biết tên khoa học của nó là gì, tyranosaux* (đéo tra nhé, tôi chỉ nhớ mang máng, nên câm miệng lại nếu bạn định phỉ báng gì) có tác dụng đẩy hết tinh trùng của những con trước đó ra.

Hiểu không bồ tèo, người ta căn cứ vào cái thời mình còn ăn lông ở lỗ, sống thành bầy đàn ấy, thế nên chim ta có hình dạng như thế…

Khá vô ích phải không, hoặc ích lợi của những thông tin ấy thì những thằng low-life như tôi vẫn chưa thể hiểu. Hiểu chứ, người ta sẽ phải tiến khá sâu vào một lĩnh vực gì đấy để thấy những thứ nhỏ nhặt liên quan có giá trị. Thế nên vật vờ bên rìa của mọi lĩnh vực và tiến sâu vào vương quốc của những thằng nửa vời, như tôi, thì bồ tèo cũng thấy mình khá sát với cái khái niệm - ăn hại.

Ờ, trở lại quán nước bên bờ hồ. Đít trên ghế nhựa và mái đầu dưới bóng cây, tôi nốc cốc nước hè mà vẫn chẳng thấy tuyệt vọng lắm. Nếu được mong đợi thì tôi thích mình tuyệt vọng như mấy ông chú mặc đồ sang trọng rồi gục đầy trong quán bar cơ. Uýt-x-ki, cho tôi một vòng nữa.

Nhưng vì tôi đéo phải. Đây là Hà Nội chứ đéo phải một nước nào đó trên phim, hay truyện. Tôi rít thuốc lào và uống trà đá. Mặc quần đùi và áo pjs. Có ghế đá để gục vào. Low-life mà, thấy tởm cũng đương nhiên.

Ờ lí do vì sao tôi cảm thấy tệ thế, thường thì tôi nghĩ việc giải thích tình tiết rất là tầm thường trong truyện, nhưng đây chỉ là nửa truyện nên tôi viết vô tư. Tôi vừa viết xong một cuốn truyện về một con bé, năm mươi tuổi trở về từ tương lại trong thân xác của nó, rồi lằng nhằng dẫn đến việc nó phải giết một con nhân sư dưới cái hang sau một thác nước. Rồi thì lại đi qua một cái cổng bằng xương người ghép thành. Truyện đéo ra gì chứ đừng nói tới hi vọng kiếm được tiền từ nó. Đấy, thế nên tôi buồn.

Nhân vật hay thì phải như thế nào, tôi nghĩ đến Joker, Batman và điên thường là một câu trả lời dễ dàng hay tôi phát chán nó vì thằng đéo nào bây giờ cũng thích từ này. Tưởng tượng bạn phải đọc tin tuyển dụng cho bọn tuyển quảng cáo xem, cần người trẻ, lầy,

ĐIÊN!

Bên dưới là cái ảnh ngu si bọn nó tạo dáng dưới bãi biển hay cái gì đại loại như thế. Không biết bồ tèo thấy sao nhưng tôi thấy như cứt. Cảm giác thánh địa bị xâm phạm bởi bọn fan K-pop đéo chịu được.

Vì vài bồ tèo sẽ thấy bị xúc phạm nếu vô tình đọc phải những dòng này, nên tôi sẽ giải thích một lần nữa và những lần giải thích sau tôi sẽ lưu ý bồ tèo về chương này. Nếu bạn là fan K-pop thì cũng đừng lo, có khi tôi không nói đến bạn đâu, kiểu như người ta hay chửi !@$@!% thằng bê đê ấy nhưng vẫn thấy LGBT là bình thường. Chỉ là chuyện câu từ, và ờ, tật xấu mà có khi tôi sẽ kìm hãm mình lại.

Nếu bạn thấy tức thì tôi cũng đéo quan tâm, ha, khổ, tôi biết mình không phải thằng dẫn truyện hay hớm gì. Đéo quan tâm - là từ tôi muốn nói đến ấy. Tôi nghĩ nhân vật hay phải có một tính cách ngầu và ĐQT là cách tốt để trình bày nó. Hiểu chứ, vì sao tôi lại viết thế này. Dẫu vậy tôi không phải là nhân vật chính trong câu chuyện tôi muốn trình bày.

Bạn thất nghiệp, ngồi ở một quán nước trong một ngày tự dưng lạnh vãi đái bởi thành phố đang hít hà ảnh hưởng của bão Mangkhut.

Trở lại quán nước bên hồ Thiền Quang. Tôi muốn kể một câu chuyện ạ. Tưởng tượng thôi, nhưng có phần nhiều ẩn dụ hay tương đồng, cứ tra google nếu bồ tèo sẽ chẳng tới đâu đâu.

Chuyện là.

Ẩn dụ nhé, tức là nó đéo xảy ra nhưng mà có chuyện tương tự xảy ra và tôi nghĩ thế này. Tôi nằm vật vờ bên quán nước, chân gác lên cái cần câu thì thì nó lại gần.

- Xin tí lửa mày.

Tôi đưa lửa cho nó. Thằng thanh niên hít hà một hơi thuốc lào rồi làm vẻ mặt rất phê. Nó gục xuống ghế đá vẻ tuyệt vọng và kể cho tôi một câu chuyện. Nó độc thoại thì đúng hơn nhưng tai tôi cứ ngỏng lên và nghe ngóng cho bằng được. Và thi thoảng nó búng tay rồi làm dấu một vòng nữa. Tôi lại rót cho nó một cốc trà đặc.

Tôi đặt tên truyện là,

I, DICKhead

Kiểu như I, Vampire. I, frankenstein. I, Zombie ấy. Giờ thì vai tôi kể chuyện sẽ là thằng Dick này.

Tôi - mười tám tuổi, low-life, gangsta nửa mùa. Một ngày đẹp trời tôi đi xem phim ở phố Bùi V, rạp phim nằm trong khuôn viên của bệnh viện dưỡng lão Bùi.

Năm mươi nghìn tiền vé, tôi vào rạp.

Rạp tối như mọi rạp. Và khá vắng vẻ, chiếu bộ phim mở đầu bằng một cái đít ô tô đi vào một căn nhà nọ, rồi nhân sư, tiên trong ống cống và đi qua một cái cửa bằng xương người. Tông màu tối, vàng vàng có dáng vẻ khá cổ tích, một bộ phim có nhân vật chính về trẻ con nhưng lại có nội dung không mấy lành mạnh.

Nhưng tôi thích nó và lần này tôi đi xem lại lần hai.

Tôi chọn một bàn phía gần cửa và ngồi vào đó. Rạp này bố trí chỗ ngồi không phải ghế kề ghế như các rạp hiện đại, mà là một bộ bàn ghế kề một bộ bàn ghế. Không phải cái kiểu sofa êm ái hay sang chảnh gì. Mà là bộ bàn ghế như từ thuở học sinh. Thế nên nó có một cái ngăn bàn. Tôi thò tay vào ngăn bàn và móc ra một gói bim bim rỗng ruột.

Cái loại vô ý thức. Tôi nhét gói bim bim trở lại và theo dõi bộ phim.

Phim hết, tôi tính đi ra, vừa đứng dậy thì thấy phía trước màn hình chiếu có một thằng nào đấy. Nó đứng, để ria dày và tóc vuốt ngược, mặc cái áo gile, và cái quần thụng kiểu Aladin trông rất bố đời.

- Ê, đi đâu đấy, tôi cảm giác rằng nó nói với tôi. – Chưa hết, nó nói tiếp và hai tay nó tung hứng bóng rất nghệ. Trò cũ rích nhưng tôi không biết là có xuất diễn xiếc sau khi phim hết. Tôi lại ngồi thêm năm phút thì bước ra.

Tôi ngồi ở cổng bệnh viện dưỡng lão Bùi, hút thuốc cùng mấy thằng xem ôm ở đó. Con dốc nối với cửa phòng chiếu phim phía trước. Từ đó nó lăn ra một cái gì như cái đĩa xuống chân tôi. Một thứ rác trong cái hộc bàn ở đó.

Tôi chợt có cái linh cảm gì rất hay ho về cái đĩa này. Tôi đá nó sang một góc.

Sáng nay tôi đã cảm thấy vậy, khi vào tiệm tóc để chỉnh lại mái tóc dài lãng tử của mình.

- Anh cắt kiểu gì? Thằng thợ hớt tóc hỏi.

- Tỉa chút thôi.

Tôi vuốt tóc và hất đầu tạo dáng thật nghệ khi soi gương, tôi có cảm giác may mắn.

Tôi đi bộ qua ngã tư, trời nắng, phía trước tôi là một con bé gì xanh xanh, thật đấy, da nó xanh nước biển, và tôi nhận thấy ngay lập tức nó là con gái. Phần đầu nó nhọn ở chớp như con gì trong phim hoạt hình Ben10. Tôi cảm giác nó đã đi theo mình rất lâu rồi, làm mấy trò kì quặc kiểu bọn bám đuôi. Giờ thì tôi thấy nó rõ đang bối rối, bởi một thằng già nào đấy đang tán tỉnh nó giữa phố đông người. Dạo này xã hội bệnh quá.

Trở lại cái cổng bệnh viện, tôi vừa đá cái mâm đi, thì có chuyện gì đấy lộn xộn phía sau lưng. Tôi chợt quay lại thì một cái gì đã đập chát vào đầu tôi. Tôi nhận ra nó là một con dao phay, cái mà hay đi kèm với một cái thớt nhựa màu trắng. Như thể hồn tôi vừa lìa khỏi xác cỡ 0.5 giây, vừa đủ để tôi kịp nhận ra lưỡi dao đã cắm vào đầu tôi như quả dưa hấu bổ dở. Mắt tôi hơi lồi ra và kêu ú ớ không ngừng. Thằng kia rút dao, tay nó lắc lắc như muốn bửa đầu tôi làm hai…

Tôi nằm viện mất vài tháng. Bác sĩ chui. Cái kiểu bác sĩ mà chuyên làm cho tội phạm ấy, tôi kể mình là gangsta chưa? Ông ta dùng tay ấn hai mắt tôi lại và khâu vết thương trên đầu như một cái phéc măng tuy và quấn đầu tôi lại như xác ước Ai Cập.

Ra viện, tôi thấy mình cần đi cắt tóc.

- Anh cắt kiểu gì? Thằng thợ tóc hỏi.

- Cắt ngắn đi cho mát mẻ, tôi nghĩ mình để đầu trọc cũng rất hay. Rồi tạo dáng thật ngầu trong tấm gương. Gương mờ quá.

Sếp tôi này ra một ý nghĩ khi nhìn tôi. Người đang ông lùn mét rưỡi mặc bộ comle đen và nuôi ria rất dày, tóc vuốt và cằm bủng như một con boxer. Qua mắt kính râm trong tối màu, ông ta trợn mắt nhìn tôi trong tiếng cười rú của những thằng cấp dưới. Tôi biết ông nẩy ra một ý gì đó.

Hôm sau, tôi thức dậy muộn. Nỗi sợ khiến tôi lao nhanh tới địa chỉ được hẹn, tôi mở cửa bước vào, thằng cùng băng gấp rút vẫy tay, tôi nhanh chóng bước vào giữa đội hình, rút súng chĩa vào đối phương lập thành đội hình bắn nhau của gangsta trong truyện tranh. Kiểu cao bồi bạn biết đấy, chúng nó cứ dàn hàng ra như thế và chĩa súng vào nhau. Đội hình như cứt, phải thừa nhận nhưng tạo dáng rất đẹp.

Thể hình cao lớn của tôi gây nên chút sức ép gì đó. Sếp tôi đang đứng giữa những đàn em lá chắn thịt trong đội hình súng ống đó. Nhận thấy tôi vừa đến, bằng một vẻ mặt sắp tung ra vũ khí hủy diệt bí mật, ông ta nhanh chóng giật phắt lớp băng trên đầu tôi xuống khiến tôi không kịp trở tay, băng nhóm đối thủ rú lên cười như chó dại và bên tôi nổ súng điên cuồng.

DICKHEAD, bọn đàn em cười ngặt nghẽo khi hô vang tên tôi, hân hoan chào đón chiến thắng áp đảo. Nhưng tổ sư bọn nó. Tôi xoa cái đầu mình và nhận ra tại sao bọn nó lại kêu như vậy. Vết thương từ nhát dao định mệnh nọ đã tạo thành một cái hõm trên cái đầu vừa mới hớt trọc lóc của tôi.

Tôi được nâng lên làm sếp khu vực bởi chiến công vừa rồi, sếp cũ của tôi thì tiếp quản cả địa bàn bên đối phương.

Tôi không gặp lại con nhỏ da xanh nữa, tôi nghĩ mình đã hơi rung rinh khi thấy nó đỏ mặt.

Chiêu này cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tên tôi thành một huyền thoại của khu vực.

I, Đầu BUỒI.

Hết.

  Update vào lúc 02:32 19/09/2018

245 lượt xem

2 Lời bình

Đăng lời bình

Hãy đăng nhập để đăng lời bình

Bài viết mới nhất


Develop by ITE Group