3 mary

Đăng bởi: Kang Hang Khương Hàng

Ngày đăng  10:31 19/06/2022




























Mọi đệ tử lớn trên thế giới đều là đàn bà. Phật có hàng nghìn đệ tử, nhưng tỉ lệ bao giờ cũng như nhau: ba đàn bà, một đàn ông. Tỉ lệ cũng là vậy với Mahavir. Ông ấy có bốn mươi nghìn sannyasins: mười nghìn đàn ông, ba mươi nghìn đàn bà. Và đấy cũng là trường hợp với Jesus. Người thành tâm thực sự quanh ông ấy không phải là đàn ông mà là đàn bà. Khi ông ấy bị đóng đinh, mọi đàn ông trốn hết, không còn lấy một người. Mọi cái gọi là 'tông đồ' đó tất cả đã biến mất, nhưng đàn bà có đó. Ba người đàn bà đã có đó: họ không sợ, họ sẵn sàng hi sinh bản thân mình. Khi Jesus được đưa xuống khỏi cây chữ thập, đó không phải là bởi đàn ông - những đệ tử đó đã cao chạy xa bay rồi, và một hay hai người có đó nhưng họ ẩn kín trong đám đông đàn bà đưa cái xác xuống. Và điều rất có ý nghĩa là khi Jesus xuất hiện sau ba ngày, được phục sinh, ông ấy đã xuất hiện đầu tiên cho Mary Magdalen, không cho đàn ông. Điều này rất ý nghĩa. Tại sao? Mười hai tông đồ kia thì sao? Tại sao lại với Mary Magdalen? Và cô ấy lập tức nhận ra ông ấy, và cô ấy chạy xô tới ông ấy và cô ấy nói 'Vậy, Trời, thầy vẫn còn sống!' Và khi Jesus xuất hiện cho các đệ tử, đệ tử nam, họ đã không nhận ra ông ấy, họ nghĩ 'Có vẻ như thủ đoạn gì. Làm sao người này có thể quay lại được?' Tương truyền là khi ông ấy xuất hiện trước hai đệ tử, hai đệ tử nam, ông ấy đã bước đi cùng họ trong hàng giờ và họ không nhận ra được ông ấy. Và họ liên tục nói về Jesus và Jesus đang bước đi bên cạnh họ. Họ đâm ra hơi chút phân vân về sự xuất hiện của người này - ông ta trông giống Jesus nhưng làm sao ông ta có thể vậy được? 'Chỉ hình tướng sao? - người ta phải không bị lừa bởi một mình hình tướng.' Trong hai giờ họ đã bước đi cùng nhau. Khi họ đi vào một nhà trọ, cả ba ngồi đó để ăn tối và khi Jesus bẻ bánh mì, thế thì họ nhận ra. Tâm trí rất vật chất. Đột nhiên họ thấy... bởi vì mọi hành động của Jesus, mọi


























Ngự thự.

Úc Noãn Tâm thấy như đang lạc đến một vương quốc xinh đẹp.

Không sai, nàng không ngờ Hoắc gia lại đẹp đến vậy, thật không còn thiên lý gì nữa!

Biệt thự của Hoắc gia được gọi là "Ngự thự", đây là cái tên do Hoắc lão gia đã đặt lúc còn sống, ngụ ý sâu xa.

Cả tòa biệt thự tọa lạc trên vùng đất tuyệt đẹp được thiên nhiên ưu đãi, phối hợp với địa hình thung lũng và đồi hơi dốc đã tạo nên một biệt thự trên sườn đồi đặc trưng của chủ nghĩa tân hiện đại.

Một hồ nước lớn nằm chính giữa biệt thự, trong hồ, mặt nước chuyển động êm ả. Trong vườn, cây cối hoa lá sắp đặt theo cách thức thật là độc đáo, hệt như một bức tranh màu nước mỹ lệ. Phong cách lãng mạn của vùng phía nam California hòa quyện cùng kiến trúc quý tộc theo lối Tây Ban Nha đã tạo nên một cảnh trí vừa nhàn nhã lãng mạn lại vừa quý phái sang trọng.

Không gian kiến trúc sánh ngang với trình độ xây dựng tinh xảo cùng cách bài trí xuất sắc, từng lớp mái giật vào tạo thành ban công, chỗ nào cũng toát ra cảm giác xa hoa, có một không hai trên đời.

Cánh cửa đồ sộ tự động mở ra, chiếc xe xa hoa như một con cá lớn từ từ bò vào, toàn bộ hệ thống kiểm tra đều bắt đầu tự động vận hành.

Úc Noãn Tâm theo Hoắc Thiên Kình bước vào phòng khách của biệt thự, lúc này nàng mới biết, cảnh trí choáng ngợp vừa rồi chỉ là một phần rất nhỏ.

Từ thiết kế bên trong của Ngự thự hoàn toàn có thể thấy được yêu cầu về độ sáng của chủ nhân.

Phong cách hào nhoáng theo kiểu châu Âu, hoa văn trang trí phức tạp theo lối châu Âu cổ điển, vận dụng những đường nét và hình khối châu Âu để tạo nên nét hào nhoáng sang trọng cho không gian thị giác, hào nhoáng nhưng không phô trương, hoành tráng nhưng không kém phần tinh tế.

Chùm đèn pha lê lộng lẫy rủ xuống từ độ cao gần 16m, toàn bộ phòng khách trông thật rực rỡ và xa hoa, trên nền gỗ tử đàn tươi sáng, vật dụng được bài trí theo một nhịp điệu nhất định. Những phiến đá cẩm thạch thiên nhiên, thông qua sự tương phản mạnh mẽ về màu sắc mà làm nổi bật khí phái cao quý.

"Nơi này có … bao nhiêu người ở ?"

Cho đến hôm nay, cuối cùng Úc Noãn Tâm đã hiểu rõ sự mê hoặc của đồng tiền. Một không gian rộng lớn thế này, chắc là ở được rất nhiều người. Nàng khẽ hỏi một câu, ánh mắt bất giác hướng về cánh cửa lấp lánh ánh vàng với những họa tiết theo kiểu Nhật Bản ở một góc.

"Đó là thang máy ?"

Thì ra lại có thứ sở thích lắp thang máy ở nhà riêng… thế này thì có chút phô trương quá.

Hoắc Thiên Kình quay đầu nhìn nàng một cái, dường như không hiểu ý tứ trong câu nói của nàng, lạnh nhạt trả lời: "Ngự thự chủ yếu là mẹ và bà của tôi ở, ngoài ra chỉ có những người phục vụ, làm vườn và bảo vệ".

Úc Noãn Tâm khẽ run lên… "Nói vậy là… anh không ở tại đây ?"

"Đây là nhà cũ của Hoắc gia, bình thường thì tôi cũng có về đây, nhưng phần lớn thì ở tại biệt thự của tôi!" Lần đầu tiên Hoắc Thiên Kình chịu khó giải thích với nàng, thật là hiếm thấy.

Úc Noãn Tâm nghe xong, không kìm được, chặc lưỡi một cái.

Tuy nói rằng có tiền không phải là tội, nhưng xa xỉ như thế này thì thật là quá, nói như vậy, cả biệt thự to lớn này, trừ người làm ra thì chỉ có 2 người ở…

Nếu đổi lại là nàng, không bị hù chết thì cũng chết vì cô độc.

"Thiếu gia, cuối cùng cậu cũng về, tôi đã báo cho phu nhân biết rồi." Đám người làm sớm đã đứng xếp hàng ở hai bên đại sảnh, còn quản gia thì bước lên trước, tươi cười chào hỏi.

Hoắc Thiên Kình gật đầu rồi quay ngay sang Úc Noãn Tâm nói. "Đây là quản gia của Ngự thự, cô gọi bà ấy bằng vú Phúc là được rồi, bà ấy cũng là người châu Á, phục vụ ở đây đã hơn 20 năm rồi."

Lời nói của hắn làm đám người làm ngơ ngác nhìn nhau, đặc biệt là vú Phúc, còn Úc Noãn Tâm thì lại càng không hiểu.

"Vú Phúc, chào vú!"

Úc Noãn Tâm cất tiếng chào trước một cách lễ độ, tuy không biết tại sao Hoắc Thiên Kình lại giới thiệu người của Hoắc gia với nàng, nhưng có điều lễ phép thì không thể thiếu được.

Rõ ràng là vú Phúc không ngờ Úc Noãn Tâm lại chủ động chào hỏi một người làm như bà ta, lập tức cúi người nói: "Tiểu thư, xin chào!"

Bà đã phục vụ ở Hoắc gia hơn 20 năm, trước nay chưa từng thấy thiếu gia đưa bạn gái về nhà, cho dù là tiểu thư Phương Nhan thì cũng do cô ta chủ động tìm đến thông qua quan hệ giữa bố mẹ hai bên. Cô gái trước mắt thật xinh đẹp, nhưng lại không có điểm nào lên mặt kiêu căng cả, có thể là thật sự đã lọt vào mắt thiếu gia, nên mới được dắt về nhà thế này.

Không biết là thiên kim tiểu thư của nhà nào, lần này quả thật là gặp vận đỏ rồi.

Chẳng qua, nếu quả là như vậy, vậy thì … Phương tiểu thư biết tính sao ? Vú Phúc đang suy nghĩ miên man thì một giọng nữ đầy vẻ uy nghiêm và già dặn cất lên …

"Thiên Kình, con đưa cô gái nào về nhà đó?"

Úc Noãn Tâm bất giác quay về hướng phát ra âm thanh.

Một phụ nữ ăn mặc sang trọng đang chậm rãi bước xuống cầu thang ở giữa đại sảnh, đôi giày cao gót gõ lên mặt sàn lát đá cẩm thạch đen bóng, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Người phụ nữ này, dường như không thể nhìn ra được tuổi thật, làn da sáng mịn như băng tuyết cho thấy bà ta cực kỳ xem trọng việc giữ gìn chăm sóc, mái tóc vàng đẹp đẽ được bới cao sau gáy, trên khuôn mặt điển hình của người đẹp Anh quốc không có lấy một nụ cười, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm nhìn Úc Noãn Tâm một cách dò xét.

Đám người làm lần lượt cúi đầu, còn vú Phúc thì lập tức đi lên đỡ bà ta bước xuống lầu.

Người đó chính là mẫu thân của Hoắc Thiên Kình – Anna Winslet.

Chỉ thấy bà ta chậm rãi bước tới, dáng đi cực kỳ thanh nhã, ánh mắt hướng về phía Úc Noãn Tâm toát ra vẻ lạnh lùng khôn tả.

"Thiên Kình, cô gái này là ai ?"

"Mẹ, đây là Úc tiểu thư !" Hoắc Thiên Kình một chút cũng không giấu giếm, thẳng thắn giới thiệu chỉ bằng một câu.

"Úc tiểu thư?" Ánh mắt sáng như dòng điện của Anna Winslet nhìn Noãn Tâm, tuy không thấy chút gì là giận dữ nhưng lại xuyên thấu, khiến người ta không lạnh mà run.

Tận đáy lòng Úc Noãn Tâm không kiềm được, đã run lên một trận, đặc biệt là ánh mắt của bà ta, so với Hoắc Thiên Kình thì như là đúc từ một khuôn mà ra, hôm nay nàng đã hiểu cái câu "mẹ nào con nấy" nghĩa là như thế nào.

Hai người này, quả thật là rất giống nhau, thật không hổ là hai mẹ con!

Bầu không khí bức bối bao trùm cả gian đại sảnh.

"Thiên Kình, con đem cô gái xa lạ này vào Ngự thự để làm gì?" Ánh mắt Anna tràn đầy vẻ cao ngạo và khinh người của tầng lớp quý tộc.

"Cô ấy không phải là người lạ, hai ngày này Úc tiểu thư sẽ ở lại Ngự thự." Hoắc Thiên Kình trả lời.

Trong mắt Anna ánh lên một tia kinh ngạc… "Thiên Kình, con nói gì?"

Úc Noãn Tâm cũng ngẩn người ra nhìn Hoắc Thiên Kình, không biết rốt cuộc là hắn muốn gì.

Hoắc Thiên Kình khẽ mỉm cười : "Mẹ, cô ấy sẽ bầu bạn với bà!"

Anna hồ nghi nhìn Úc Noãn Tâm một lúc lâu rồi mới quay đầu về phía Hoắc Thiên Kình: "Thiên Kình, mẹ thấy là con bận rộn đến mức nói năng lộn xộn rồi. Bầu bạn với bà? Cô ta dựa vào đâu mà bầu bạn với bà?"

Thắc mắc của Anna vừa hay cũng là thắc mắc của Úc Noãn Tâm.

Hoắc Thiên Kình nhìn nàng một cái, ánh mắt khinh khỉnh như đang cười: "Dựa vào việc cô ấy có thể chơi đàn piano rất hay."

Anna nghe xong, lại nhìn kỹ Úc Noãn Tâm một lúc, giọng nói uy nghiêm trầm xuống: "Cô là nghệ sĩ piano? Dường như cô không nổi tiếng nhỉ, sao mà trước đây tôi chưa từng nghe qua cô?"

Úc Noãn Tâm ép bản thân nhìn thẳng vào đôi mắt còn xanh hơn cả nước biển của Anna, không mềm yếu nhưng cũng không ngang ngạnh, nói một câu: "Tôi không phải là nghệ sĩ piano!"

"Vậy cô là…"

"Tôi là diễn viên !"

Câu trả lời của nàng khiến Anna khẽ run lên, một thoáng sau, mày liễu cau lại, nhìn Hoắc Thiên Kình với vẻ bất mãn: "Thiên Kình, con đang giở trò gì vậy?"

Hoắc Thiên Kình chậm rãi nói… "Mẹ, tuy cô ấy là diễn viên nhưng cũng biết chơi piano!"

"Cho dù biết chơi đàn thì lại làm sao?" Anna hoàn toàn không để ý để Úc Noãn Tâm… "Chỉ thế này thôi mà con lại chắc chắn là bà sẽ thích cô ta?"

Hoắc Thiên Kình nhìn Úc Noãn Tâm một cái đầy ý vị, lại khẽ cười: "Chỉ có thể thử xem sao!"

"Thiên Kình, con …"

"Mẹ, vào lúc này thì làm cho bà vui vẻ là quan trọng nhất." Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng cắt lời Anna.

Anna lại nhìn Úc Noãn Tâm một cái rồi kéo Hoắc Thiên Kình sang một bên, thở ra một hơi nặng nề, nói: "Thiên Kình, mẹ muốn biết con và cô gái này rốt cuộc là có quan hệ như thế nào ?"

"Cô ấy chỉ là một trong số những bạn gái qua đêm của con thôi mà!" Hoắc Thiên Kình dửng dưng trả lời, không có chút tình cảm gì.

Rõ ràng là Anna đã quen với lối giải thích này của con trai, hàng lông mày xinh đẹp khẽ chau lại. "Trước nay con không hề dẫn bạn gái về nhà, hôm nay lại vì một con bé diễn viên mà phá lệ à?"

"Mẹ …"

Hoắc Thiên Kình níu lấy vai Anna, trên đôi môi mỏng hờ hững một nụ cười. "Người khiến con phá lệ không phải là cô ấy, mà là bà! Con đang đi nghỉ mà mẹ lại gọi về, tự nhiên là con chỉ có thể tìm một người biết chơi piano mà thế mạng trước đã!"

"Có điều cô ta là diễn viên!" Trong giọng nói của Anna có chút bất mãn: "Cô ta và Ngu Ngọc đều là một hạng giống nhau, thứ con gái này chỉ muốn một bước lên trời mà thôi, vì lợi ích của bản thân thì có thể đổi chác bất kỳ thứ gì, căn bản là không có tư cách bước vào Hoắc gia chúng ta."

"Được rồi được rồi, thì cứ để cô ta thử đi. Không phải là mẹ cũng không còn cách nào hay sao?" Hoắc Thiên Kình an ủi mẹ hắn.

Anna thở dài một hơi, hết cách rồi, hiểu con không ai bằng mẹ, thằng con trai này, nếu nó đã quyết định việc gì thì không ai có thể sửa đổi.

Cuối cùng, Anna lại bước đến trước mặt Úc Noãn Tâm, ánh mắt lộ vẻ không vui, nói: "Mấy ngày này cô ở lại đây, tốt nhất là hãy biết thân biết phận, Hoắc gia không giống như những nhà bình thường, hy vọng là cô không gây ảnh hưởng xấu đến Hoắc gia!"

Vầng trán Úc Noãn Tâm bất giác nhăn lại, thái độ gai góc của bà ta thật khiến nàng khó mà chịu nổi.

"Vị phu nhân này, xin bà hãy yên tâm, nơi này vốn không phải là tôi muốn đến, tôi cũng là bị người ta lôi đến đây thôi!" Giọng nói khẽ khàng của nàng không khỏi có chút bất mãn.

Anna khẽ run lên, rõ ràng là không ngờ nàng dám đối đáp.

Trong khi đó Hoắc Thiên Kình tự nhiên lại thấy hứng thú, nhìn Úc Noãn Tâm, khóe môi kín đáo cong lên.

Cô gái này… có lúc thật là thú vị. Dám đối đáp với mẹ hắn, ngoài trừ bà nội hắn, thì chính là cô ta.

Đám người làm đã bắt đầu xì xầm với nhau.

"Được rồi, Thiên Kình, đưa cô ta đi gặp bà đi!" Thái độ của Anna thể hiện rất rõ ràng, bà không thích cô gái này, thậm chí chẳng muốn nhìn lại cô ta một lần nào.

Hoắc Thiên Kình nén lại nụ cười, nói với Úc Noãn Tâm: "Đi thôi!". Nói xong liền xoay người đi về phía thang máy.

Úc Noãn Tâm thở ra một hơi dài, khẽ cúi người chào Anna rồi bước vội theo.

Nhìn theo bóng hai người khuất dần ở chỗ rẽ, Anna ngồi lên sofa, vẻ mặt đầy bất mãn.

"Vú Phúc!"

"Dạ thưa phu nhân, xin bà sai bảo!" Vú Phúc lập tức bước lên nói.

Ánh mắt Anna đầy vẻ giận dữ. "Không cần biết cô gái này rốt cuộc là có quan hệ như thế nào với Thiên Kình, mấy ngày này vú phải trông chừng cẩn thận cho tôi, đây là lần đầu tiên Thiên Kình đưa bạn gái về, mà thứ con gái này thì tôi không thể không đề phòng!"

Vú Phúc khẽ cúi người: "Phu nhân, xin bà yên tâm, tôi sẽ trông chừng cô ta, chẳng qua là…", bà ta muốn nói nhưng lại dừng.

"Chẳng qua cái gì?"

"Chẳng qua cô gái này có chút gì đó khác thường, lỡ như thiếu gia động tâm vì cô ta…"

"Tôi tuyệt đối không để thứ con gái này trở thành con dâu của Hoắc gia. Nó chỉ là một đứa diễn viên, nói trắng ra thì chỉ là dựa vào việc bán thân để tìm giàu sang phú quý mà thôi. Ngoài Phương Nhan ra, ai cũng không đủ tư cách bước qua cửa Hoắc gia." Anna lạnh lùng nói. "Việc này không thể để Phương tiểu thư biết được!"

"Tôi biết rồi, thưa phu nhân!" Vú Phúc trả lời.

Ánh mắt Anna đầy vẻ lạnh lùng. Muốn bay lên ngọn cây để biến thành phượng hoàng à? Nằm mơ đi!



Chinese President Xi Jinping and Queen Elizabeth toast at the state  banquet, where she gave a speech - YouTube

  Update vào lúc 10:22 03/10/2022

583 lượt xem

3 Lời bình

Đăng lời bình

Hãy đăng nhập để đăng lời bình

Develop by ITE Group