Truyện chữ sáng tác dựa trên game LMHT, mong nhận được đánh giá của các nhà hảo tâm

Đăng bởi: Bạch Lang

Ngày đăng  09:54 20/03/2017

Đây là một phần trong truyện do em sáng tác, các bác có thể đọc thử rồi cho em chút ý kiến được không ? emo
Truyện dựa trên game moba LMHT

 

“Các ngươi đã sẵn sàng chưa ?”

Đứng trên đài cao, Orin cất giọng nói của mình đến toàn bộ những người lính đang ngước nhìn mình. Giọng ông ta không lớn, không quyền uy hay phẫn nộ, nó giống như một lời trò chuyện bình thường hơn là giọng của người chỉ huy tối cao đang khích lệ đoàn quân cảm tử trước giờ ra trận. Nhưng thật lạ lùng là dù ở rất xa Orin nhưng Idoran vẫn nghe rõ mồn một từng từ,  “có lẽ ông ta đã dùng chút mánh khóe pháp thuật nào đó chăng ?” Cậu vui vẻ phỏng đoán.

“Các ngươi đã sẵn sàng để hy sinh chưa ?”

“Vì danh dự ? Vì dân tộc ? Vì gia đình mình hoặc vì một bữa sáng ngon lành vào ngày mai ?”

Có những tiếng cười khe khẽ bật ra giữa biển người

“Kẻ thù đang đến đây, chúng mang theo đớn đau, chết chóc, cướp bóc và sự hủy diệt. Ta tin rằng tất cả mọi người đều biết rằng chúng đã chiến thắng trận mỏm Băng và chúng ta đã chiến bại, đó là sự thật. Những binh đoàn hùng mạnh và quả cảm nhất của chúng ta đã không thể đẩy lui chúng mà chỉ có thể làm chậm chúng lại nhưng thời gian đã không còn nữa… Chỉ vài giờ nữa thôi thứ mà các ngươi thấy sẽ không còn là ánh sáng ấm áp của đất mẹ  Irona mà là ngọn lửa chết chóc do bọn xâm lược thắp lên. Nhưng đừng sợ, các ngươi không đơn độc, ta – Orin Medias đệ Tam sẽ chiến đấu với các ngươi đến tận khi chết, hoặc khi vinh quang gọi tên mình.”

Orin dừng lại, không khí cũng lắng đọng lại và từ từ trở nên gấp gáp hơn, ánh mắt sáng quắc như chim ưng sa mạc Shurima của ông lướt một vòng khắp các gương mặt đang chờ đợi phía dưới và bỗng nhiên, ông nhè nhẹ thở dài:

“Ta nhìn thấy ở đây rất nhiều gương mặt non nớt, những gương mặt không thuộc về cái chiến trường đáng nguyền rũa này, mà thay vào đó phải là nhà trường hoặc một nơi nào đó tương tự như thế. Ta thực lấy làm tiếc vì điều đó… Nhưng đừng sợ các con ta, dù có phải xuống địa ngục, ta hứa rằng chúng ta sẽ xuống đó cùng nhau, như một gia đình”

Idoran cảm giác trái tim mình đang kiệt lực bơm máu đi khắp toàn thân và điều đó khiến cậu như muốn nổ tung nhưng cậu vẫn siết chặt hai tay giữ bình tĩnh, đôi mắt hau háu nhìn vào thân ảnh nhỏ bé phía nơi đài cao đang dõng dạc phát ra từng lời thâm tình tuyệt vọng. Những lời mà Orin nói khiến dòng máu trong người cậu sục sôi ý chí muốn được cầm vũ khí lên để lăn xả vào kẻ thù, để được chiến đấu, để được hy sinh, và cậu tin rằng thứ cảm giác này là điều mà phép thuật chẳng thể nào mang lại được.

Bên cạnh Idoran, chúa tể bóng tối liếc nhìn cậu bằng cặp mắt đỏ rực như máu, sau đó hắn ta lại nhìn về phía Orin, bằng khả năng hơn người Zed hoàn toàn thấy rõ từng đường nét trên gương mặt già nua của Orin và điều đó khiến hắn ta cảm thấy trong lòng dấy lên chút thương cảm.
Cả một quảng trường rộng lớn hoàn toàn chìm trong im lặng, mọi ánh mắt đều hướng về hình ảnh già nua trên đài cao. Rất từ tốn, Orin rút thanh gươm bên hông mình ra và để nó trước ngực.  Không ai bảo ai, mọi người đều im lặng đồng loạt rút vũ khí ra và để trước ngực trái như Orin. Trong giờ phút này, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng sẽ trở thành bất kính, một bầu không khí dồn nén bóp nghẹt lấy từng người một. Và rồi theo ánh mắt của tất cả, Orin đưa thanh trường kiếm cổ kính hướng lên cao và mọi người đều biết điều đó có ý nghĩa là gì, đồng loạt hàng vạn thanh kiếm đều hướng lên trời và tiếng gầm của những đứa con quyết tử bùng nổ như hàng trăm khẩu đại pháo ma pháp đồng loạt nổ súng cùng lúc.

Âm thanh ấy sục sôi như ngọn lửa bùng lên dữ dội và đầy rực rỡ,  báo hiệu cho kẻ thù cái chết và sự quyết tâm của những con người không còn gì để mất.

 

Cách thành Imelas hơn hai mươi dặm đại quân của tộc Ferjlord vẫn có thể nghe rõ mồn một tiếng gầm quyết tử khí thế ấy, bọn họ đều dừng mọi việc đang làm lại và nhìn sang nhau. Không ai nói lời nào nhưng họ biết thứ họ sắp phải đối đầu sẽ tuyệt đối không dễ dàng. Cơn lo sợ khiến bọn chúng bất giác nhìn về phía sau, thứ khổng lồ hủy diệt đã mang họ đến với chuỗi chiến thắng bất bại kia vẫn đang yên mình như chết dưới tấm vải trắng dính đầy bụi đường. Nhìn vào thứ khổng lồ ấy, cơn tự tin lại trở về với họ, và họ tin rằng, chỉ cần thứ này còn ở bên mình thì những nổ lực cuối cùng của kẻ thù sẽ chỉ là sự vùng vẫy vô ích.

 

Ở trên một ngọn cây cao, gần như hòa làm một với bóng tối, Zed lẳng lặng đứng đó nhìn chăm chăm vào thứ vũ khí hủy diệt khổng lồ kia. Không ai biết được hắn đang nghĩ gì, chiếc mặt nạ lạnh lùng che giấu hoàn hảo mọi cảm xúc của hắn.

Một con quạ bỗng gáy lên tiếng kêu của mình như tiếng hát đón chào cho bài ca chết chóc đang đến rồi vỗ cánh tung mình vào bầu trời đen kịt sau đó mất hút, mọi thứ lại trở về với sự im lặng kỳ dị, chúa tể bóng tối xoay mình và nhẹ nhàng biến mất vào màn đêm. 

“ Ánh sáng của ngày mới đang đến gần, nhưng là cho ai ? ”

 

  Update vào lúc 09:50 21/03/2017

248 lượt xem

10 Lời bình

Đăng lời bình

Hãy đăng nhập để đăng lời bình

Bài viết mới nhất


Develop by ITE Group
loading...