PR Long Thần Quỷ Vương :)) á hí hí - update full chương 1+ một số ít hình minh họa trong part

Đăng bởi: ๖ۣۜDragon≈Lucifer๖ۣۜ

Ngày đăng  07:55 15/02/2017

emo
emo
emo
 emoCác bác thấy đấy nghĩ mãi ko ra lời nào để biện minh cho việc tự pr cho novel của mình như tiêu đề :)) vì thế mong các bác thông cảm, dạo này đang thấy trên blogtruyen có mấy thánh tăng tự tin khoe sức mạnh ảo tưởng nên em zai cũng không thể không nổi hứng theo . Lắm lời cũng chỉ là biện minh cho đỡ xấu hổ nên mong các bác tiếp nhận :>>
(Và vì hôm nay vừa đọc dc một bài của một thánh đang phàn nàn về trình trạng mấy thánh tăng viết novel post lên nên em zai đây cũng ko dám dùng acc thật của mình để lỡ bị ném gạch .-.)
~Hình minh họa đầy đủ và ngôn từ có thể ko hoa mĩ lắm, thông cảm nhất là mấy part đầu:))~emo
<Chống chỉ định mấy thánh tăng ko thích chữ :)) >
~View nét & full tại:
http://kingsnovel.com/course/long-than-quy-vuong/
Còn mấy part sau và phần Art nhưng mạng yếu nên lười copy quá, á hỉ hỉ emoavatar.
Update lười ko chia part nên khá là dài :))

Full Chương 1 ( view sau part 2)

"Vụt" đột nhiên một viên đá từ bên ngoài hướng Lâm Viên lao tới với vận tốc khó tưởng,  không thể nào có thể phản ứng kịp  liền bị viên đá đập trúng vào vùng thái dương của hắn , Lâm Viên thất thanh la lên đau điếng "A...a..." máu tươi trên đầu tuôn trào, trời đất quay quồng. Vừa lúc này bóng dáng một thiếu nữ từ bên ngoài bước vào liếc nhìn Thiên Ân một lúc rồi lườm mắt nhìn Lâm Viên cất lên thứ giọng nói ma mị

[Ngươi là kẻ đã làm cho quý ngài của ta và cô em gái đáng yêu ra nông nỗi này nhỉ? tội này phải xử nặng đây!]

Mái tóc xanh uốn lượn từng ngọn như sóng biển nhấp nhô, con mắt màu tím sáng long lanh,đôi môi đỏ mọng chút ướt át cùng làn da trắng hơn sương tuyết,cái vẻ đẹp mị hoặc cứ như muốn câu lấy hồn phách người nhìn, vừa tới liền vì sao đã công kích Lâm Viêm, những ánh mắt ngơ ngác đổ dồn về phía cô gái xinh đẹp khoác trên thân mình bộ độ trắng tinh khôi  này

< Đó...đó ...là Lạc Nhiên đúng không?>

< đúng là cô ấy đó chứ còn ai nữa ! thiên tài đứng đầu địa phương!>

<Không thể nào! sao hôm nay nhiều thành phần hảo hảo đến lớp này vậy!>

<...>

Lạc nhiên bước tới cạnh Lâm Viêm đang ôm lấy cái đầu đau điếng của mình, ánh mắt cô nhìn hắn hiện lên một tia sắc bén lạnh thấu xương cất lên giọng nói đầy ma mị

[Phế nhân như ngươi chỉ là một chút vết thương như thế cũng không thể chịu đựng được mà cũng dám ra oai tác quái ở đây  sao?]

Lâm Viêm nén cơn đau ngẩng đầu gượng nhìn Lạc nhiên bất mãn, giọng run run luồng khí tức mạnh mẽ này khiến hắn phải kiêng dè vài phần

[Cô...là ai...!?có liên quan gì với tên phế...]

Đột ngột chưa dứt lời một đòn chân liền tống thẳng vào mặt đem hắn văng ra tận cuối góc phòng
Lâm Viêm lúc này nằm gục trên sàn nhăn mặt cau mày quằn quại trong đau đớn, vừa lúc nào còn khí thế như vậy mà giờ lại bị dính đòn của một cô gái đã nông nỗi thế này phải chăng quá là nhục nhã mất mặt rồi

Lạc Nhiên từng bước chân uyển chuyển tiến tới, khoanh tay lườm mắt mà nhìn Lâm Viêm

[Thiên tài từ thủ đô háng nhất đây á!? trong mắt ta những kẻ như mi mới đích thị là phế vật! cuộc nói chuyện của mi với Thiên Ân người khác không nghe được nhưng ta thì nghe rất rõ, đúng là loại phế nhân cặn bã đáng chết, nếu không phải ở đây thì ta đã xẻ thịt mi từng mảnh cho súc vật ăn rồi !]

Lâm Viêm nghiên răng nén lại sự đau đớn chỉ ngón tay vào mặt Lạc Nhiên gắng gượng lên tiếng

[Con...mụ váy trắng chết tiệt! cứ đợi đến khi cô sẽ phải vì hành động ngày hôm nay!]

Lạc nhiên nắm lấy đầu tóc Lâm Viêm mà kéo lên,cô nheo mày nhếch mép nở một nụ cười quỷ quái

[ Ô hô! ta sẽ đơi đến ngày mà ta sẽ hối hận đó nhé, mà có vẻ này giờ ngươi đã soi bên dưới con mụ váy trắng này rồi nhỉ, thế là không được, không tốt đâu nhé, không có cái gì miễn phí hết, giờ thì trả phí cho ta nào!]

Dứt lời Lạc Nhiên lúc này tay nắm đầu hắn đập một cú mạnh mẽ vào tường" ầm" ngay tức khắc hắn liền bất tỉnh

Sau khi xong việc Lạc Nhiên hướng Thiên Ân bước tới, ngồi xuống nhẹ nhàng nâng đầu cậu ta lên bộ đùi trắng nõn nà của mình, rút trong túi áo ra một lọ nước cho Thiên Ân uống nó sau đó đặt bàn tay lên ngực cậu ta rồi vận khí,từng luồng gió nhẹ nhàng thổi bao quanh.

Lúc này Thiên Ân từ từ mở mắt mơ hồ nhìn Lạc nhiên miệng lẩm bẩm

[Thiên thần đây sao,tuyệt thật! mình đang mơ à, được nằm trên chân của một thiên thần xinh đẹp,a... mềm mịn thật!]

Thiên Ân xoay người nhẹ nhàng vuốt ve cặp đùi của Lạc Nhiên "không biết nắn bóp hai trái đào kia có được không nhỉ?" tưởng chừng như không tỉnh tảo đột nhiên Thiên Ân bật người ngồi dậy,thầm cười khổ "Đùa vậy thôi !tự biết mình đã tỉnh dậy nhờ cô gái này,nếu mà còn làm tới ở đây thì không ổn, lại còn Yona đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi mình ấy"

Sau khi thấy Thiên Ân tỉnh dậy Lạc Nhiên liền lên tiếng

[Chủ nhân! cậu ổn rồi chứ!]

"Chủ nhân" câu nói này làm hàng chục người trong căn phòng điêu đứng, một thiên tài đứng đầu địa phương lại đang gọi một phế nhân là chủ nhân thật khó tin. Thiên Ân nhíu mày ngẫm nghĩ " con mắt màu tím !?' dường như hiểu ra điều gì đó liền nhếch mép nở một nụ cười xoa xoa đầu Lạc Nhiên nói to

[ Khỏe ! ha...ha... làm rất tốt, ngoan lắm!]\

 avatar

Lạc Nhiên sau đó liền híp mắt miệng nở một nụ cười

_ Ukm!

Sững sờ trước cảnh Thiên Ân và Lạc Nhiên cứ như chủ nhân và thú cưng không khí lặng thim bao trùm, quá bất ngờ để có thể tiếp nhận,thật khiến người khác đau đầu, nếu đó đúng là quan hệ của hai người thì từ nay đối xử với Thiên Ân phải có chút e dè rồi

Yona nhìn liếc xung quanh một lúc rồi bữu môi tiến tới cạnh Lạc Nhiên lên tiếng

_Này, dù sao đi nữa! nếu cậu có thể làm Thiên Ân tỉnh lại thì cũng nên giúp tên kia tỉnh dậy đi, giáo viên tới sẽ lắm chuyện đó!

_À! hắn ta ấy hả !

Lạc Nhiên từ từ đứng dậy hướng Lâm Viêm bước tới, ngồi xuống bên cạnh trong tay triệu hồi ra một luồng khí lạnh truyền vào người hắn sau đó lấy ra một lọ nước trong túi rồi cho hắn uống. Lúc sau Lâm Viêm tỉnh dậy nhưng liền cau mặt cau mày vẻ đau đớn ôm lấy đầu của mình mà thất thanh từng đợt la lên, Lạc nhiên lúc này miệng cười nhạt lên tiếng

_ Những việc cứu chữa như thế này ta làm chỉ có 2 bước uông thuốc rồi truyền khí, tuy nhiên nếu làm ngược lại  thì có thể giúp ngươi chữ lành vết thương nhưng lại có cảm giác đau đớn gấp bội!

Lâm Viêm trong lòng vô cùng tức tối nhưng cũng không thể làm gì hơn, thực lực cách xa nhau một trời một vực thì sao có thể dám có ý kiến, chỉ biết cắn răng mà chịu đựng

Sau khi mọi việc yên ổn hơn một chút vừa lúc đó một ngừoi đàn ông trung niên  liền chầm châm bước vào của lớp,đó là giáo viên của lớp học. Vừa thấy giáo viên đám học sinh liền ồn ào

< Sao hôm nay thầy đến muộn thế quá 10 phút rồi kìa!>

<Đúng rồi đó,đáng nhẽ thầy phải đến sớm hơn chứ! >

<...>

Giáo viên thầm cười khổ " Ý bọn bay là nếu ta vào sớm thì không xảy ra cái chuyện như thế kia chứ gì, làm gì có chuyện đó!mơ đi nhé, nhìn sợ vãi ra quần ấy!"

Thật ra người giáo viên đã đến lớp học từ trước nhưng  chứng kiến cảnh xích mích của bốn người vì nhát gan nên chỉ dám đứng ngoài chờ đến khi ổn thỏa

Ông giáo viên lúc này đứng trên bục giảng gọi Lạc Nhiên và Lâm Viêm lên rồi bắt đầu cất lời thông báo

_Vậy... như các em đã thấy, năm nay lớp chúng ta vinh dự có hai học sinh mới chuyển đến đều là những thiên tài  hiếm có! các em hãy giới thiệu về mình cho cả lớp đi!

Lâm Viêm liền lườn mắt nhìn giáo viên

_Này thầy biết rõ rồi sao không giới thiệu hộ luôn ạ!

Người giáo viên dè dặt lông mày giật giật cười khổ

_À...à...! vậy thì...

Ông bắt đầu dõng dạc nói to

_Các em! chúng ta vinh dự có Lam Viên con trai của đại chiên thần cấp A một trong những thiên tài của thủ đô hạng nhất ! hãy vỗ tay chào mừng em ấy nào!

Những tiếng tiếng vỗ tay  bôm bốp từ dưới lớp học liền vang lên,lúc này Thiên Ân tay chống cằm ánh mắt lười nhác nhìn lên miệng lẩm nhẩm" Vỗ tay làm cái quái gì chứ,làm màu thế"

Giáo viên tiến tới bên cạnh Lạc Nhiên tiếp tục giới thiệu

_ Còn đây là Lạc Nhiên! Thiên tài trẻ đứng đầu địa phương của thủ đô chúng ta, người mà chắc ai ai cũng biết rồi nhỉ, vỗ tay nào các em!

Những tràng pháo tay tiếp tục vang dữ dội hơn gác lại sự việc vừa diễn ra lúc đầu sáng, ông giáo viên sau đó liếc nhìn Thiên Ân và Yona thầm nghi vấn :Lúc đầu không hiểu sao bọn chúng cứ muốn vào lớp này mà không chịu bất cứ lớp học nào khác nhưng giờ thì cũng hiểu đại khái chắc là vì có liên quan đến tên phế vật kia và cô em gái thiên tài, mà thôi mình cũng không nên tò mò quá kẻo chuốc họa"

_Được rồi vậy bây giờ thấy sẽ sắp xếp chỗ ngồi cho các em, Lạc Nhiên em sẽ ngồi cạnh...

_Khoan đã! em muốn tự chọn chỗ cho mình, được chứ!?

không để giáo viên nói hết Lạc Nhiên liền cắt lời rồi chỉ tay về phía nam sinh đang ngồi cạnh Thiên Ân

_Em muốn chỗ đó!

_Này! tuy em là thiên tài đứng đầu nhưng thầy là giáo viên,em nên...

Lạc Nhiên liền lườm nhìn ông hiện lên tia sắc bén,trầm giọng

_Được- chứ -ạ !?

Ông thầy cười khổ vẻ sợ hãi đành miễn cưỡng mà chấp nhận nhìn cậu nam sinh bên cạnh Thiên Ân lên tiếng

_Vậy... Sang! em xuống dưới kia ngồi nhường chỗ cho Lạc Nhiên nhé!

Thấy Lạc Nhiên được chấp thuận Lâm Viêm cũng có ý kiến,chỉ tay về phía chỗ trống cạnh Yona

_Nếu thế em cũng muốn tự chọn chỗ, em muốn ngồi ở đó!

Đám nam sinh sau khi nghe Lâm Viêm nói vẻ mặt liền u ám lại dường như không can tâm, đó là nơi mà bọn chúng coi như vùng đất thiêng, không ai dám bén tới, dù có đươc sáp xếp theo chỉ định thì cũng không dám ngồi nếu không sẽ phải hứng chịu hậu quả từ những nam sinh khác và đối với nữ sinh cũng như thế, thật là một lớp học với thứ luật ngầm đặc biệt

Thấy Thiên Ân vẻ mặt khó chịu Lạc Nhiên liền chỉ tay vào Lâm Viêm mà hăm dọa

_Cứ thử đi,chỉ cần mi đặt mông vào cái ghé đó là ta cho mi dính với nó luôn ! muốn chọn chỗ nào cũng được nhưng tránh xa cái ghế bên cạnh Yona ra!

Lâm Viêm trong lòng vô cùng bức bối những cũng chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay,nghiến răng nghiến lợi

_ Cô!... được lắm... đừng để tôi gặp cô ở ngoài thủ đô!

_Hừm! ta sẽ đợi!

Tuy nói phải có bằng tốt nghiệp cấp trung mới được ra bên ngoài thủ đô nhưng những người này đều là thiên tài chỉ số GP hơn 30k thuộc đẳng cấp của chiến giả nên được đặc cách

Lâm Viêm đành thuận theo ý Lạc Nhiên, lườm mắt nhìn giáo viên tức tối trầm giọng

_Vậy thầy cứ tùy ý chọn cho em chỗ đi,hừm !

-----------------------------------------------------------

Lúc này Lạc Nhiên vừa ngồi xuống ghế liền hướng Thiên Ân bên cạnh liền lên tiếng

_ Lâu rồi không gặp, Siêu Quỷ chủ nhân nhỉ !

Thiên Ân ngảnh đầu lông mày giật giật phản bác lại

_Hả! Siêu Quỷ? tên gì tếu thế,là ai vậy, mấy bọn quái ghê gớm bên ngoài à? Đừng trêu tôi như thế chứ,tôi vô hại cả ra ấy, người ta không đánh tôi là may lắm rồi!

_ Thế sao lúc nãy cậu xoa đầu khen tôi khi tôi gọi cậu là chủ nhân và hỏi thăm cậu !

_ Thế mà cũng phải hỏi sao! đương nhiên vì nó có lợi cho tôi rồi, bọn khỉ đột kia sau này sẽ không dám manh động với tôi nữa, hừm!

_Giả vờ làm gì kia chứ tuy đó chắc là một phần vì cậu muốn thế thật,nhưng không cần giấu làm gì! Tôi biết hết mà!

_Hả ! Biết cái của nợ gì!? Sao cô cứ phải ...

Không để Thiên Ân nói hết cô liền đặt xuống trên bàn một bức ảnh rồi nhếch mép nở một nụ cười quỷ quái

Thiên Ân vừa nhìn thấy liền hốt hoảng vội cầm lấy tấm ảnh nhét vào túi áo rồi ngó nghiêng xung quanh xem xét có ai để ý sau đó quay lại nhìn Lạc Nhiên cười khổ

_Vậy... Tuyết Yêu linh thú nhỉ ! Khoan! không không phải là Tuyết Yêu Nữ tiểu thư,chị muốn em làm gì ạ!

Lạc Nhiên híp mắt nở nụ cười tươi tắn nhẹ nhàng vỗ tay không thành tiếng

_Đúng, đúng ! Vậy là cậu vẫn nhớ nhỉ! cơ mà tiểu thư gì chứ ta là chủ tớ mà !

_ Làm sao cô có thể chụp được tấm ảnh này, tôi nhớ lúc đó cậu là thú bốn chân mà!

_ Không có gì là một thần thú không làm được hết,haha!

Nhìn thấy Lạc Nhiên và Thiên Ân thì thầm to nhỏ với nhau trong lớp người giáo viên liền lên tiếng để thể hiện chút quyền uy

_Này hai em,chúng ta đang trong giờ học đó, hãy nghiêm túc đi!

Lạc Nhiên ánh mắt hình viên đạn lườm mắt nhìn ông nhếch miệng

_Hả! có vấn đề gì sao hả thầy ? nếu thầy làm em bị áp lực là em bỏ học đấy!

Ông thầy ngay lập tức quay lên bảng tiếp tục viết bài sau khi nghe được lời của Lạc Nhiên, thiên tài trẻ hàng đầu vào học ở ngôi trường này thực sự là một vinh dự lớn,nếu cô thật sự làm thế thì chỉ sợ sự nghiệp giáo viên ở ngôi trường này của ông cũng sẽ không thể yên ổn

Lạc Nhiên tiếp tục quay sang Thiên Ân trò chuyện nhỏ nhẹ

_Sau khi biết được hình dáng thực sự của cậu tôi đã truy tìm nhưng không ngờ cậu chính là người ở cùng địa phương với tôi nhỉ!?

_Ờ !thì là thế... tôi cũng không nghĩ cô là thiên tài đứng đầu của ở đây đâu !

Lạc Nhiên bỗng chống cằm ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn Thiên Ân vẻ suy ngẫm gì đó

_Nhưng mà lạ thật ta, sao nhìn cậu bây giờ lại chẳng khác gì một tên phế nhân thực sự vậy?

_Thì tôi đích thị là một phế nhân mà, cậu hãy cứ thế chấp nhận đi!

_Hả! Không tin, mau kể sự thật đi!

Thiên Ân chống cằm ngảnh đầu cười nhạt

_Không tin cũng phải tin,không có sự thật nào khác đâu!

Lạc Nhiên nhíu mày thò tay vào trong túi áo lại lấy ra một tấm ảnh khác đặt xuống mặt bàn

Thiên Ân lại một lần nữa hốt hoảng thu vào tấm ảnh cười khổ nhìn Lạc Nhiên

_Tha cho em trai đi chị đại !rốt cuộc chị muốn em làm gì đây?

Lạc Nhiên nhếch mép cười nhạt

_Đơn giản! tối nay 6 giờ hẹn gặp ngoài công viên trung tâm chúng ta cùng hợp tác nếu không đến đừng trách tôi không nể mặt cậu nhé!

_Hả! lúc đó không thể được!

_Sao lại không được?

_Tại vì...

Thiên Ân bỗng nhiên cảnh giác ngừng lại ngó nghiêng xung quanh,thấy những ánh mắt đang đổ dồn vào mình Lạc Nhiên vì cuộc nói chuyện có vẻ đầy sự thân thiết này, Thiên Ân liền ngảnh đầu giả vờ nhìn lên bảng nhỏ giọng

_Vậy tối nay, đến khi đó tôi sẽ kể với cô sự tình!

Lạc nhiên đưa ngón tay cái lên híp mắt cười

_Được! tối nay,quân tử nhất ngôn nhé!

Lúc này Yona ngồi phía trên nhíu mày bữu môi nhìn xuống vẻ bất mãn nghi hoặc cuộc nói chuyện của Thiên Ân và Lạc Nhiên

 

Lúc sau một đám học sinh bước vào đứng trước cửa lớp hổn hển

_Xin phép thầy bọn em tới muộn!

Đây là ba tên con trai lúc trước đã đánh đập và dọa dẫm Thiên Ân lúc trước, ông thầy vừa ngoảnh đầu mhìn liền quát to

_Này! Mấy đứa nghĩ đây là lớp học hay khu vui chơi hả? Tưởng mình đứng top 5 top 6 là hay ho lắm hả!? thích làm gì thì làm hả!? đi muộn đúng tiết chủ nhiệm,ta truớc đây cũng nằm trong top thiên tài trẻ hơn 10k chỉ số đấy nhé( chỉ có điều giờ hơn 50 tuổi rồi vẫn thế)

Lan Phong gãi gãi đầu lên tiếng

_ Bọn em có lý do mà...ừm...thì là...

Ấp a ấp úng cậu ta liền quay sang Vân nhỏ giọng

_ Này! Nói thế nào đây mày?

Vân gương mặt lộ vẻ khổ sở, khẽ đáp lại

_Sao mày hỏi tao, không phải mày là thằng đầu têu đi đánh thuê kiếm tiền sao, ai ngờ lại vào sáng sớm thế này, giờ lý do phải do mày nghĩ ra đi chứ!

Hưng đứng bên cạnh véo vào eo Vân nghiến răng nhìn thẳng ông thầy cười khổ rồi lườm mắt nhìn Vân khe khẽ lên tiếng

_Im đi thằng ngu này, mày muốn chết hả?

_Xin...xin lỗi!

Ông thầy bỗng khua tay thở dài

_Thôi thôi bỏ đi, lát nữa đến cuối tiết thực hành ở lại chạy 50 vòng sân cho ta

_Vâng!

Cả ba đồng thanh đáp lại cùng với vẻ mặt chán nản rồi về chỗ ngồi của mình, riêng chỗ của Lan Phong là ở ngay phía trên bàn của Thiên Ân, vừa đi tới chỗ mình liền bị hút hồn bởi vẻ đẹp mê mị của Lạc Nhiên hắn nở một nụ cười thích thú ngồi vào ghế của mình rồi quay xuống hướng Lạc Nhiên khẽ lên tiếng

_Cậu là học sinh mới chuyển đến hả? Chà! cậu xinh thật đó nha!

Lạc Nhiên nhìn Lan Phong đôi mắt lành lạnh thờ ơ

_Ờm, cảm ơn!

Dù nhìn thấy vẻ mặt thờ ơ của Lạc Nhiên nhưng hắn vẫn không có ý định dừng lại, tiếp tục nở nụ cười cùng một tràng những câu hỏi

_Cậu tên gì vậy, từ đâu tới? cậu là người ở đây hả? có thể cho tôi biết nhà cậu ở đâu không? hay là cho tôi số điện thoại cũng được! cậu có bạn trai chưa?

Lạc Nhiên trước những câu hỏi vô duyên không để lại chút ý tứ gương mặt từ không cảm xúc liền biến dạng biểu hiện rõ sự ghê tỡm, chẳng nói chẳng rành cô nhìn Thiên Ân đang chống cằm bên cạnh rồi khoác lấy cổ cậu ta kéo vào sau đó nhìn Lan Phong, nụ cười trên gương mặt hắn ta liền ngưng lại, chỉ tay vào Thiên Ân ấp úng

_Đừng nói nó...nó là...bạn...bạn trai cậu đó nhé!

Lạc Nhiên gật gật đầu không nói năng gì

Lan Phong ánh mắt bặm trợn nhìn Thiên Ân nghiến răng

_ Thằng chó, mày làm sao có thể là bạn trai cô ta được đúng không?

Thiên Ân nhún vai nhếch mép cười

_Ai biết được nhỉ? Có vẻ là thế đó, cậu ta thích thì tao làm( miễn để yên cho tao là được). Nói thật với cái kiểu tán gái đần thộn đó của mày thì chỉ có thể áp dụng với gái quê thôi!

_Nói gì hả thằng phế nhân!

Lan Phong tức tối nắm lấy cổ áo Thiên Ân vung tay đứng dậy,tính tình người này hành sự quá nóng nảy chẳng thèm để ý hoàn cảnh xung quanh

Lạc Nhiên bỗng đứng phắt dậy nói to

_ Thưa thầy ! Thiên Ân muốn một trận giao đấu với Lan Phong trong tiết thực hành!

Toàn bộ ánh mắt trong lớp học liền đổ dồn vào Thiên Ân và Lan Phong, chuyện này sẽ gây nên sự chú ý không hề nhỏ, Thiên Ân bất ngờ há đổ mồ lạnh miệng cười gượng nhìn Lạc Nhiên " Sao chị gái vẫn chưa chịu để yên cho thằng em tr a i tội nghiệp này vậy!"

Yona ngồi phía trên nhìn xuống nắm chặt lòng bàn tay nghiến răng lẩm bẩm

_Cái quái gì vậy chứ,sao cô ta lại...!?

Ông thầy nhíu mày miệng cười khổ sở

_ Chuyện này, có vẻ hơi, ít ra cũng phải có sự chấp thuận của những người thách đấu!

Lạc Nhiên lúc này giả vờ vươn tay ượn người

_Haizz! Tự nhiên muốn bỏ học ghê!!!

Ông thầy vội khua tay sửa lại lời nói

_ Được rồi,được rồi! Thiên Ân và Lan Phong sẽ được phép tổ chức một trận đấu cá nhân vào tiết thực hành!( chỉ là một tên phế vật thôi chắc ban quản trị nhà trường sẽ đồng ý nhỉ!?)

Lan Phong lúc này thả cổ áo Thiên Ân ra rồi chỉ tay vào Lạc Nhiên

_Được, tôi sẽ chấp nhận nhưng sau khi tôi thắng cậu hãy bỏ tên này mà làm bạn gái tôi đó!

Lạc Nhiên lờ đi lời nói của Lan Phong mà quay nhìn Thiên Ân nở một nụ cười quỷ quái ghé tai khẽ thì thầm

_Nếu cậu không muốn tôi tiết lộ mọi chuyện của cậu thì nhớ phải làm theo ý tôi và đánh bầm dập tên đó đi nhé!

Thiên Ân đờ đẫn một lúc rồi úp mặt xuống mặt miệng lẩm bẩm

_Tha cho tôi đi mà !

----------

Tiếng chuông thông báo kết thúc tiết học thứ nhất vang lên, giờ nghỉ giải lao đã tới, Giáo viên đứng dậy lớn giọng nhắc nhở trước lớp

_Hết giờ giải lao 15 phút sau tất cả hãy tập trung đầy đủ ở sân lớn, nếu ai đến muộn dù chỉ một phút sẽ phải nhận hình phạt không khoan nhượng!

Nói xong giáo viên bước ra khỏi phòng, Hưng,Vân liền đứng dậy rời khỏi chỗ tiến tới chỗ ngồi của Lạc Nhiên ánh mắt soi mói, Vân lên tiếng

_Woa! gái đâu mà đẹp thế! cứ như tiên nữ trong truyện cổ tích ấy!

Hưng bên cạnh cũng gật gật đầu nhếch mép

_ Mới nhìn thôi mà tim tao đập loạn nhịp rồi này !

Ba tên này là những kẻ vô cùng kiêu ngạo chỉ cần biết đến mình, chính mình là nhất  không bao giờ thèm để ý đến kẻ khác cao hơn mình nên đương nhiên không hề biết đến hình dạng của vị thiên tài trẻ đứng đầu địa phương

Lan Phong quay lại vỗ vỗ vai Hưng nở một nụ cười đắc chí

_Tụi bay đừng có hỗn, cậu ta sắp trở thành bạn gái của đại ca đây rồi đấy!

Hưng,Vân há miệng ngạc nhiên trước câu nói của Phong

_Thật hả!!! tại sao?

_Bọn tao đã cá cược với nhau nếu như tao đánh thắng Thiên Ân cậu ta sẽ trở thành bạn gái tao!

Lạc Nhiên liếc mắt ngoảnh đầu thở dài một tiếng " Mặc dù là ta không hề cá cược với mi như thế"

Hưng lúc này vỗ lên đầu Thiên Ân một cái "bốp" rồi cười nói chế diễu

_Ha...ha...Thằng ngu này! Mày gan to quá ha ! não mày có sạn phải không!?

Vân sau đó cũng liền hùa theo cười nói

_Chắc nó ăn đòn chưa đủ để thông não, tao nghĩ mình nên cho nó thêm vài trận đòn nữa để khai sáng tri thức nó!

Hưng bàn tay nắm lấy núm tóc Thiên Ân lắc lắc đầu cậu ta vừa híp mắt nhìn Vân lên tiếng

_ Mày nói quá đúng! ha ha!!

Thiên Ân măc dù bị Hưng nắm lấy núm tóc trên đầu mình lắc quay liên hồi nhưng vẻ mặt vẫn vẻ thờ ơ như không quan tâm mặc kệ chúng thích làm gì mình thì cứ việc

Vừa lúc đó Hưng bỗng cảm nhận thấy sát khí thấy lành lạnh của Yona ngồi phía trên đang nhìn chằm chằm mình liền trở nên dè dặt từ từ thả tay ra khỏi tóc Thiên Ân, nhưng khi vừa quay lại thì thấy Lạc Nhiên đang nhìn bằng cặp mắt không hề có chút dễ chịu, cô đưa ngón trỏ vẫy vẫy hắn lên giọng

_Này tên kia, mi vừa làm gì với chủ nhân của ta thế hả!?

Hưng ánh mắt khó hiểu nhìn Lạc Nhiên chỉ tay vào Thiên Ân

_ Khoan, sao cơ!? cậu vừa gọi tên này là chủ nhân hả?

_Đúng vậy!

Đột nhiên đám Hưng bật phá lên cười, Lan Phong nhìn Lạc Nhiên chỉ ngón cái vào mình

_Vậy thì tôi là chủ nhân của Thiên Ân này, chủ nhân của chủ nhân vậy cậu là nô lệ của tôi ha! ha...ha! ngay từ đầu việc cậu nói nó là bạn trai cậu là đã thấy hư cấu rồi, nó đã cho cho cậu thứ gì để cậu làm thế vậy!?

Hưng chen vào nắm lấy bàn tay Lạc Nhiên hôn nhẹ lòng bàn tay cô ta rồi đặt lên gò má của mình híp mắt cười nói

_Này, nhìn tôi có đẹp trai hơn nó không ? cô nên nhận tôi làm chủ nhân sẽ thích thú hơn là tên phế vật kia đó!

Lạc Nhiên híp mắt nở cười mỉm một cái xoa xoa mặt hắn một lúc rồi sau đó từ từ bóp chặt lấy đầu Hưng "!!ẦM !!" giáng một cú đập thật mạnh gương mặt cậu ta xuống giữa mặt bàn,  khiến chiếc bàn cứng như đá liền gãy thành đôi, ai nấy nhìn vào đều không khỏi hốt hoảng giật mình.

Lạc Nhiên lúc này tay nắm lấy đầu tóc Hưng kéo lên, gương mặ hắn be bét máu tươi tuôn trào từ trên đầu xuống, ánh mắt mơ hồ quay cuồng, cô vẻ khá là tức giận trợn tròn con mắt hét lớn

_ Mi nghĩ mi vừa làm gì với bàn tay cao quý của ta thế hả, để tay ta phải chạm vào gương mặt dơ bẩn của mi, đúng là tức chết đi mà, khốn kiếp! trước đây chưa từng có một tên đàn ông ngu ngốc nào dám làm cái hành động như thế đối với ta , không được!! vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, ta phải cắt luôn cái lưỡi của mi !

Lạc Nhiên vừa vung tay lên thì đám người xung quanh liền hoảng hốt nhảy vào vật vã khuyên can lại, còn Lan Phong và Vân lùi lại ra phía sau gương mặt trăng bệch đổ mồ lạnh sợ hãi trong lòng thầm mừng là lúc nãy chưa làm gì đụng chạm tới cô ta. Thiên Ân thì vẫn ngồi yên một chỗ tay chống cằm ngảnh đầu sang phía khác đổ mồ hôi thầm cười khổ "CHỉ như thế mà đã có máu đổ rồi, Không biết cô ta có tính sổ mình chuyện xoa đầu cô ta không nhỉ!? đúng là con cọp cái đáng sợ mà!"

Phải một lúc sau Lạc Nhiên mới chịu bình tĩnh lại mà ngồi xuống ghế, cô đưa tay vẫy vẫy Thiên Ân  lại gần mình, Thiên Ân vẻ mặt miễn cưỡng từ từ tiến tới nở nụ cười khổ sở

_V...vâng! có em, chị muốn em làm gì ạ!?

Lạc ngã lòng bàn tay lúc nãy bị Hưng hôn lên, cô  cong môi lên giọng

_Mau hôn nó đi! xóa cái vết tích tởm lợm của tên kia lẹ đi !

Thiên Ân khua khua tay lùi lại gượng cười

_ Không! không ! không! em khổng có muốn bị đồ sát đâu chị đại à! mà làm thế cũng chẳng khác gì hôn gián tiếp hắn ta! không thể nào!

Lạc Nhiên bắt lấy gáy Thiên Ân kéo lại trầm giọng

_Nếu cậu mà không làm là tôi sẽ khiến biết thế nào là thê thảm nhé!

_Vâng! em làm ngay đây,chị tha cho em!

Yona lúc này bỗng nhiên hướng Thiên Ân hét lên

_Khoan đã! không được làm! nếu anh làm thế thì hãy xác định số phận đi!

Yona ngồi phía trên bỗng nhiên hướng Thiên Ân hét lớn

_Khoan đã! Không được làm nếu anh làm thế thì xác định số phận mình đi!!!

Thiên Ân quay lại nhìn Yona thầm than khổ "em gái à! thấy em ghen như thế anh đây vui lắm nhưng mà giờ không phải lúc đâu, tha cho anh đi!chỉ là cái tay thôi mà ,không có gì to tát đâu ha!"

Yona đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi tiến tới nắm lấy tay Lạc Nhiên lên tiếng

_Cô muốn hôn cái lòng bàn tay này chứ gì? thế để tôi làm cho!

Thiên Ân liền đột ngột kéo tay Yona cản lại

_Không được! Nếu thế khác gì để em hôn gián tiếp tên kia,đừng hòng nhé!

Lạc Nhiên đừng dậy nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu Yona dịu dàng nở một nụ cười

_Không được đâu em gái chuyện này phải đích thân Thiên Ân làm vì chị muốn như thế!

Yona liền lâp tức hất tay Lạc Nhiên ra vẻ mặt không mấy dễ chịu

_Vì cô muốn như thế ư!? ai cho phép cô quyết định tất cả mọi chuyện chứ, nghĩ mình là thiên tài hạng nhất nên mọi thứ phải theo ý cô sao!?

Lạc Nhiên vuốt ve cằm mình một lúc rồi gật gật đầu  đưa ngón cái ra trước mặt Yona cười nói

_Đúng là vậy đó em gái!^^

_Hả!?

Liền sau đó Lạc Nhiên quay sang nhìn Thiên Ân nở một nụ cười quỷ quái

_Đúng không chủ nhân!?

Hả!?

Thiên Ân lưỡng lự nhìn Lạc Nhiên rồi quay sang liếc nhìn Yona  đang nhíu mày bất mãn trong lòng bối rối " Xin lỗi nhé Yona! nhưng trường hợp này thì anh chịu,hãy tha thứ cho thằng anh trai bất lực này "

_Đúng...đúng vậy!

Yona  tức giận véo một cái thật mạnh vào cánh tay Thiên Ân

_Cái gì! sao anh dám...thấy gái là sáng mắt hả !?

_Ái..ái..ái..!!! đau! xin lỗi! nhưng mà anh có lý do nên mới phải làm thế

_Lý do cái quái gì chứ.!?

Thiên Ân mặt nhăn mày nhó xoa xoa cánh tay đau điếng của mình cười khổ sở

Lâm Viêm lúc này đang ngồi một chỗ nhìn Thiên Ân được hai cô gái xinh đẹp vây quanh trong lòng nảy sinh sự đố kỵ vô cùng, bàn tay nắm chặt nổi gân xanh như muốn băm vằm Thiên Ân thành từng mảnh nhưng miễn còn có Lạc Nhiên bảo vệ thì hắn chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng

Lạc Nhiên ngồi bịch xuống ghế thở dài một tiếng rồi nắm vạt áo Thiên Ân kéo xuống theo khoác cánh tay vòng qua cổ cậu ta

_Đươc rồi em gái à! Nhanh gọn thôi mà, chỉ cần...

_Khoan đã, cô tính làm gì !? Mau bỏ Thiên Ân ra!

_Làm gì hả?hmm...

Lạc Nhiên nở nụ một cười ranh ma rồi liền nhanh chóng thọc ngón tay trỏ thon dài của mình vào trong miệng Thiên Ân khiến cậu ta không thể nào kịp phản kháng lại

Yona bất ngờ giật mình hai khóe mắt điểm hai giọt nước long lanh cử chỉ lúng túng la lên

_Cô...cô làm cái gì vậy hả!?

Thiên Ân chống cự rút ngón tay của Lạc Nhiên ra khỏi miệng mình nhìn cô ta nhíu mày phàn nàn

_Cậu làm cái gì thế!? Mất vệ sinh quá mợ trẻ !!!

_Yên nào! dám nói tay tôi bẩn thỉu mất vệ sinh hả!?

Ngay lập tức Lạc Nhiên úp toàn bộ lòng bàn tay giữ chặt miệng Thiên Ân lại không để cậu ta có chút phản kháng

Bất ngờ Yona vung tay tung một cú đấm tựa gió nhưng liền lập tức bị Lạc Nhiên nắm chặt chặn lại, nhìn thấy hai con mắt Yona rưng rưng nước mắt cô ta bỗng phụt cười

_ Này em gái! Em khóc thật đó à?

Yona giọng nói run run lên tiếng phản bác lại

_Tôi...không có !!!

Đột nhiên thứ âm gợi cảm vang lên "a..ah...!",Lạc Nhiên run run nhìn Thiên Ân cười như khóc " cậu ta đang dùng lưỡi liếm tay mình ư!?"

_Này!Đừng có liếm mà!a..ha...ha!!! Dừng lại đi!

Bọn nam sinh trong phòng nghe thấy thứ âm thanh này của Lạc Nhiên mà gương mặt nóng bừng lên "thật là ghen tị quá đi mà, đồ khốn may mắn!"

Lúc sau Lạc Nhiên mới chịu thả tay ra, Thiên Ân cúi đầu phụt phụt nước bọt vẻ mặt khổ sở "cảm giác như mình không chỉ hôn gián tiếp mà còn cháo môi với thằng khốn đó ấy, tởm kinh khủng!"

Thiên Ân vừa ngẩng đầu lên thì thấy Yona hai hàng nước mắt long lanh chảy dài chỉ tay vào cậu ta run run

_Anh...anh được lắm!!!

_Khoan đã Yona! Nghe anh nói,chỉ là...

_Anh nhớ đấy từ nay đừng nói chuyện với em nữa đồ dâm tặc hám gái!!!

Nói xong Yona liền chạy ra khỏi cửa phòng với hai hàng nước mắt chảy dài trên má,Yona tuy đã 16 tuổi nhưng tính cách thực sự thì vẫn chỉ như là một cô bé mít ướt bướng bỉnh

Thiên Ân quay sang nhăn nhó nhìn Lạc Nhiên

_Tại cô hết đấy, giờ sao đây!?

Lạc Nhiên ngảnh đầu cong môi vẻ như mình vô tội

_Sao lại tại tôi chứ!? là cậu làm con nhóc khóc đó nhé, ai bảo cậu tự nhiên nổi máu dê lên thế chứ, chỉ bảo hôn nhẹ một cái thôi là được mà!

_Hả!? cô có quyền nói như thế sao, nguyên cái ngón tay trong miệng tôi, nếu không phải móng tay cô ngắn thì họng tôi cũng rách mất, cơ mà tay cô có sạch sẽ gì đâu !?

_Vì nó không sạch nên mới nhờ cậu làm sạch đó !

_Cái...( Mà thôi, đỡ hơn là cô ta vằm đầu mình ra như thằng kia, nếu cô ta mà có tình cảm với mình thì sau này sẽ rất có ích tuy nhiên nếu cứ nữa vời thế này thì tốt nhất nên giữ khoảng cách để trách rước họa vào thân)

Cảnh tượng hai mỹ nhân tài sắc quay quần bên một tên phế nhân khiến người nhìn vào không khỏi nảy sinh cảm giác ghen tỵ lẫn căm ghét thực sự chỉ muốn nguyền rủa băm vằm phế nhân kia

-------------------------------------------------------------

Thời gian cứ thế trôi qua, thời điểm đã tới

Giữa sân lớn của ngôi trường, sàn đất sáng loáng đến nỗi có thể nhìn thấy hình ảnh chính mình và cực kì trơn trượt, nơi đây yêu cầu các học sinh phải vận dụng thành thạo lực GP của mình để có thể đứng vững trên mặt đất

Thiên Ân lúc này đang một tay khoác vai dựa vào Lạc Nhiên để có thể di chuyển vào bên trong, cậu ta đảo mắt ngó nghiêng xung quanh miệng lẩm bẩm

_Yona nó đâu rồi nhỉ ?

Lạc Nhiên gương mặt lộ rõ vẻ bất mãn nhìn Thiên Ân lên tiếng

_Cậu đùa tôi đấy à!? chỉ là cái mặt đất tầm thường như thế này mà cũng qua được thế còn đâu là Siêu Quỷ nữa!?

Thiên Ân nhếch mép nở một nụ cười

_Thì tôi đã nói rồi mà tôi không có phải Siêu Quỷ gì gì đó đâu,chỉ là phế nhân thôi, cô biết phép nhập hồn chứ, là thế đó lần trước khi cô gặp tôi là có người muốn mượn xác tôi để thực hiện ước nguyện cuối cùng thôi ha..ha, ngầu thật ha! chết rồi vẫn muốn chiến đấu, còn tôi thì muốn trở thành Siêu nhân hơn là Siêu Quỷ đấy!

Lạc Nhiên tặc lưỡi một cái rồi véo vào eo Thiên Ân khiến cậu bất giác la lên đau điếng

_Cậu nghĩ lừa tôi dễ vậy ư!? nếu người mạnh như thế mà nhập hồn vào một phế nhân yếu đuối thì tên phế nhân đó đã nổ banh xác vì không chịu được khí lực cường đại đó rồi!

Thiên Ân ngoảnh đầu bữu môi miệng lẩm bẩm

_Cô...được lắm!

Giữa một góc sân lớn cả lớp học đứng xếp thành từng hàng ngay ngắn. Thiên Ân đứng ở dãy kế bên ngó nhìn sang Yona khẽ vẫy tay mỉm cười nhưng cô bé liền ngảnh đầu hừm một tiếng hờn dỗi không thèm để ý, Thiên Ân lúc này chỉ biết biết cười khổ sở

Giáo viên đã tới toàn bộ lớp học đứng thẳng người nghiêm chỉnh riêng Lạc Nhiên thì uể oải ưỡn ngực ngáp dài còn Thiên Ân thì đang lớ ngớ đứng không vững, Lâm Viêm cũng chẳng mảy mảy ngó ngang tới cứ nhìn trời nhìn đất,  giáo viên thấy vậy cũng chỉ có thể nhắm mắt cho qua chuyện dõng dạc mà cất lời

_Hôm nay là tiết thực hành đầu tiên trong học kỳ mới của chúng ta chủ yếu là ôn lại những kỹ năng từ năm trước kéo dài trong 3 tiếng và cuối tiết hôm nay ta sẽ tổ chức cuộc...

_ Sao không làm bây giờ luôn hả thầy!?

Giọng nói của Lạc Nhiên từ phía dưới dãy vang lên, những ánh mắt liền đổ dồn vào cô, vừa nghe được như thế  giáo viên liền sửa lại lời nói của mình

_ Vậy chúng ta sẽ nhường khoảng thời gian đầu cho trận giao đấu cá nhân của Lan Phong Và Thiên Ân, các em hãy ngồi yên và trật tự trong khoảng thời gian giao đấu!

Ông ta sau đó rút tấm thẻ đeo trên cổ mình ném lên không trung rồi hét lớn

_Thiết lập sàn đấu!!!

vừa hét xong ông liền ho hặc hặc vài tiếng, lúc này tấm thẻ lở lửng trên không xuất hiện từng tia sáng chói lóa , không gian xung quanh bắt đầu biến đổi  , thứ kết giới xanh dương dần bao bọc toàn bộ sân lớn, một sàn đấu hình tròn rộng lớn xuất hiện ở ngay chính giữa và khán đài xung quanh cũng hiện ra

!!! Thiết lập hoàn thiện, đấu thủ lên sân, khán giả hãy ổn định vị trí !!!

Thứ âm thanh không biết từ đâu vang lên , đó là thanh âm của hệ thống kết giới ảo

Khi tất cả ổn định vị trí ngôi của mình Lan phong từ từ bước lên vòng tròn nhỏ chữ A nổi phía trước khán đái, một luồng ánh sáng màu trắng từ trên không xuất hiện lập tức dich chuyển cậu ta lên sàn đấu, Thiên Ân lúc này cũng từ từ bước tới vòng tròn của mình, dáng vẻ uể oải miệng lẩm bẩm

_Chết tiệt! không có đường lui

"Vụt" Thiên Ân lúc này đã đứng đối diện với Lan Phong trên sàn đấu

_Trận đấu 3 vòng thiết lập!

Lan Phong đưa tay lên trời hô to, Thiên Ân thở dài một tiếng "sao không chọn luôn một trận quyết đấu luôn cho lẹ tên kia, biết kiểu gì tao cũng thua mà còn làm trò lâu la" đưa cánh tay lên trời Thiên Ân cũng hô to

_Chấp nhận!

Thanh âm hệ thống liền vang lên

!!! Trận đấu 3 vòng xác nhận, theo hệ thống nhà trường quy định thời gian mỗi vòng đấu 10 phút, có thể gây thương tích nhưng không được ảnh hưởng đến tính mạng. Vòng thứ nhất

3

.

2

.

1

.

Trận đấu bắt đầu !!!

_ Mau cho tao xem mày vùng vẫy kiểu gì nào!

Lan Phong ngay lập tức như tia chớp phóng tới nắm lấy cổ Thiên Ân nâng lên không trung nhếch mép cười

_ Nào! tao cho mày cơ hội đấy, mau cho tao xem mày chống trả thế nào đi!?

Thiên Ân nghiến răng nhếch mép gượng cười lên tiếng

_Nói nhiều...mau...kết....thúc đi! xả hết lòng...đố kỵ...của mày đi !

_Mày đúng là thằng phế vật đích thực, sao hai con nhỏ kia lạo theo mày cơ chứ! TAO CÓ PHẢI XỨNG ĐÁNG HƠN KHÔNG!!!

Lan Phong điên cuồng dẫm chân bật nhảy lên không trung rồi ném mạnh Thiên Ân xuống sàn "RẦM!!!" toàn bộ sàn đấu rung chuyển dữ dội, chưa kịp hồi phục tinh thần gượng dậy thì Lan Phong liền lao vút xuống đè lên thân thể Thiên Ân vung từng cú đấm mạnh mẽ liên hồi lên gương mặt Thiên Ân, nghiến răng mà cười vẻ mặt của hắn bây giờ thực sự rất hả hê

Yona ngồi trên khán đài thấy cảnh tượng như thế liền nhức nhối trong lòng , nắm chặt lòng bàn tay vừa định nhảy lên sàn đấu can thiệp thì bị Lạc Nhiên ngồi bên cạnh giữ tay ngăn lại, Yona tức giận quát lên

_Cô muốn gì!?

Lạc Nhiên nở nụ cười bình thản

_Cứ bình tĩnh đi em gái! đừng hoảng lên như thế chủ mới khởi đầu thôi mà, anh trai em mạnh lắm đó!

_Mạnh cái quái gì chứ, đừng có đùa với tôi!

Lạc Nhiên sau đó liền giật mạnh tay yona kéo xuống truyền một luồng khí vào người khiến cô bất động rồi khẽ giọng

_Nhìn anh trai em, một tên phế nhân mà lại có thể chịu đựng được những đòn đánh ghế gớm từ một đối thủ mạnh mẽ gấp mấy lần mình sao? Hệ thống còn chưa thông báo cậu ta không còn khả năng chiến đấu mà, có thấy lạ không!?

Lúc này trên sàn đấu, Lan Phong nắm lấy cánh tay Thiên Ân vung lên không rồi ném văng tới cuối góc sàn như một thứ đồ vật

Khi Thiên Ân đang nằm gục trên sàn thì trong đầu bỗng xuất hiện thứ giọng nói ma mị

"Nghe đây! Nếu cậu thua trận này thì tôi sẽ đem tấm ảnh và tiết lộ chuyện của cậu cho mọi người ở đây biết đó"

"Truyền âm ư!? là cô sao Lạc Nhiên! đừng có làm thế,tôi không thua trận này là được chứ gì!?"

"Vậy thì tốt! cẩn thận tên kia đang tới kìa!

Lúc này, Lan phong đứng trước mặt Thiên Ân chuẩn bị tung một cước thì cậu ta liền bật dậy né tránh đòn tấn công của hắn, Lan Phong thấy thế bỗng há miệng cười lớn

_Ha..ha...ha! vậy là vẫn biết chống cự nhỉ, tuy nhiên sẽ không lâu đâu, chuẩn bị tinh thần nào!

Lan Phong toát lên sát khí ngun ngút nhanh chóng lao vút tới trước mặt Thiên Ân vung tay tưởng chừng như đã bắt được thì "vụt" đột nhiên cậu ta liền biến mất không thấy đâu, vừa lúc này Lan Phong cảm nhận được một luồng khí tức phía sau lưng mình liền quay lại tung một chưởng mạnh mẽ nhưng Thiên Ân đã liền kịp thời lách đầu né tránh rồi tiếp túc xoay một vòng ra sau lưng hắn mà chạy thoát.

Lan Phong con mắt trở nên đỏ ngầu tức giận hét lớn

_Mày dám đùa với tao ư!!!

Hướng Thiên Ân đang chạy Lan Phong lao tới như một con bò điên, vừa tới gần lưng vung một cước thì Thiên Ân liền nhảy phắt một cái lùi ra phía sau hắn,Lan Phong bây giờ cũng đột ngột biến mất xuất hiện trước mặt Thiên Ân, lập tức cậu ta liền thọc hai ngón tay vào mắt hắn ta khiến hắn gượng lại ôm lấy mặt mình đau đớn, lợi dụng thời cơ gạt chân một cái khiến hắn ngã xuống đất rồi chạy đến cuối góc sàn đấu thở hổn hển lẩm bẩm

_Bố...mệt rồi nhé! Trận này còn kéo dài bao lâu nữa đây!?...Thấy thế nào Lạc Nhiên, tôi làm theo ý cô rồi nhé, không thua nhưng cũng thắng, đơn giản là hòa

Lúc sau ngay khi Lan Phong vừa hồi phục thì hắn lại lần nữa đột ngột biến mất xuất hiện trên không trung hướng Thiên Ân mà lao vút xuống, tay vừa chạm tới đỉnh đầu Thiên Ân thì cậu ta liền biến mất dư lại tàn ảnh mờ nhạt, Lan Phong mất đà đâm mạnh xuống sàn đấu" Đùng!!!" sàn bị lủng một lỗ lớn để lại những dư âm chói tai, hắn gượng đứng dậy đau đớn mở tròn con mắt đỏ ngầu nhìn Thiên Ân phía trước cắn răng điên tiết, mục tiêu trước mắt chỉ là một tên vô cùng yếu đuối nhưng lại trơn trượt như một con cá vùng vẫy, dù có gắng sức nhanh tới đâu cũng khó có thể bắt được nó, Lan Phong gương mặt nổi đầy gân xanh hét lên đầy phẫn nộ

_ Chó chết!!! Tao sẽ giết mày!!!

Lan Phong rống một tiếng" gr..grà..." toàn thân thể hắn từng đoạn cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, hóa to hơn hai mét, quần áo rách nát, khí tức dường như mạnh gấp mấy lần lúc trước

Phía trên khán đài đám học sinh trầm trồ to nhỏ

<Cái gì thế kia, đấu với một tên phế nhân cũng phải vận tuyệt kỹ sao?>

<Cậu ta nằm đứng hạng top 5 đúng chứ? chả nhẽ đấu với Thiên Ân khó thế à!?>

<Mà này, tụi bay có thấy hôm nay Thiên Ân nó hơi lạ không? hình như nó nhanh và vững vàng hơn bình thường ấy, lúc trước đứng trên sân lớn còn không vững kia mà!>

<Đúng thật ha! bây giờ nó tránh đòn dễ như bợt ấy! có khi nào nó giấu nghề không?

<Có lẽ là thật đấy!>

<...>

Trên sàn đấu lúc này Lan Phong sau khi vận kỹ hóa thân liên nhảy lên không trung lao xuống ném một cú đấm tích đầy nộ khí xuống mặt sàn "Ầm...ầm...ầm" sàn đấu nứt thành từng mảng những cột lửa đỏ rực từ dưới bắn lên trên không, Thiên Ân chạy ngang,chạy dọc tốc biến liên hồi né tránh những dòng lửa đỏ nóng bỏng bất mãn mà hét lên

_Cái quái gì thế này, như vậy là ảnh hưởng đến tính mạng thật đó chứ không phải gây thương tích nữa đâu!

Thiên Ân vẻ mặt khổ sở liên tục né tránh không ngừng, chỉ cần trúng mạch lửa này không bị thiêu cháy thì cũng thương tích bỏng rát.

Đột nhiên tiếng chuông chói tai từ đâu vang lên, những cột lửa trên sàn đấu liền biến mất, mặt sàn hồi phục lại nguyên dạng

!!!Trận đấu thứ nhất Lan Phong phạm luật sử dụng tuyệt kỹ gây ảnh hưởng tính mạng đối thủ, theo xét xử bên B thắng, bên A thua

Sau khi nghe thông báo toàn bộ khán đài sáu mươi mấy người trở nên ồn ào, quá bất ngờ với kết quả không ai ngờ tới, Lạc Nhiên lúc này phá giải tình trạng bất động của Yona rồi khoác vai cô bé vỗ vỗ vai cười nói

_Thấy chưa em gái! chị đã nói rồi mà, cứ yên tâm mà xem phim đi! ăn kéo mút không em gái?

Lạc Nhiên rút trong túi áo ra một cây kẹo bóc vỏ rồi đút vào miệng Yona, nhìn gương mặt bất ngờ tròn mắt không nói nên lời của cô bé khiến Lạc Nhiên không khỏi cười khúc khích

Lan Phong cơn giận lên đến đỉnh điểm gầm gừ điên cuồng phóng tới Thiên Ân tung một quyền nhưng liền bị một vòng sáng cản lại đẩy văng hắn ra , đó là vòng sáng của hệ thống kết giới ảo nhằm ngăn cách bảo vệ đấu thủ sau khi kết thúc trận đấu, Lan Phong bật dậy chỉ tay hướng Thiên Ân điên tiết la lớn

_ Mày!!! thằng phế vật, lần này tao sẽ bằm dập mày đừng nghĩ mình sẽ được khoan nhượng!

Thiên Ân nhếch mép nở nụ cười chế diễu đáp lại

_Đừng có chơi trò gậy ông đập lưng ông nữa đó!

_Mày...!? được lắm...chuẩn bị tinh thần đi!

Sau 1 phút nghỉ ngơi thanh âm hệ thống tiếp tục vang lên

!!! Đấu thủ sẵn sàng _Vòng thứ 2

3

.

2

.

1

.

Trận đấu bắt đầu !!!

Lan Phong lần này không manh động như trước, xem xét tình hình rồi từ từ rảo chân bước vòng vòng, Thiên Ân thấy thế cũng thủ thế từ từ bước vòng theo đối mặt với Lan Phong

Sau một hồi Thiên Ân lên tiếng

_Này, làm trò gì đây, định đấu vật hả!? nếu mày có ý định kéo dài thời gian cho tao thì cảm ơn nhưng mà xoay vòng vòng thế này chóng mặt lắm, đứng yên một chỗ cũng được!

Lan Phong đột nhiên lao tới hét lên

_Đừng có đùa!!!

Sắp đến gần Thiên Ân liên nhảy lên lướt về phía trước né tránh nhưng  chân đột nhiên cứng lại , là thứ vòng tròn quỷ quái đang hút cậu ta lại, Thiên Ân đổ mồ hôi thầm cười khổ " Xong! nãy giờ bị nó dụ mình quay theo nó để tạo ta cái vòng chết tiệt này !!!"

Lan Phong bắt lấy cổ áo Thiên Ân nở nụ cười đắc chí

_ Thế nào!? hết đường nhé ha..ha!!! nào có lời gì muốn nói trước khi tao dần mày ra bã không?

Thiên Ân dường như làm ngơ lời nói của hắn ta nghiêng đầu liếc nhìn Lạc Nhiên nhún vai nhếch mép cười như muốn nói " Vậy đó, lần này xác định rồi nhé!"

Lạc Nhiên đôi môi bỗng hiên lên nụ cười quỷ quái rút ra một tấm ảnh đạt lên trán mình rồi truyền âm cho Thiên Ân

"Này cậu có...thích tấm ảnh... gợi cảm này không?

"Đó...đó là!?..."

Hình ảnh được truyền từ Lạc Nhiên sang Thiên Ân một cách rõ ràng đó là tấm ảnh cậu ta chụp trộm lúc Yona đang lén trần truồng nằm trong phòng mình ôm chiếc gối của cậu ta và tự xử sự khoái cảm của bản thân, hình ảnh mà khiến ai nấy nhìn vào đều phải xấu hổ

"Tôi đã lén phá ấn chú phòng cậu tối qua và lẻn vào lấy mấy tấm ảnh này đó,em gái cậu cũng dâm thật ha, lẻn vào phòng anh trai mình để 'ấy ấy' hihi!  nếu cậu không muốn tôi phát tấm ảnh này cho những người ngồi đây xem thì hãy đánh gục tên đó ngay và luôn đi!"

"Không được làm thế ! nếu cô phát tấm ảnh đó cho đám kia thì tôi sẽ giết cô đấy, nó là dành cho tôi, chỉ có tôi mới có thể xem nó!"

Lúc này Lan Phong nắm lấy đầu của Thiên Ân bẻ về phía mình rồi trợn mắt buông lời hăm dọa

_ Thế mày không có gì để nói nhỉ, vậy chuẩn bị tận hưởng nào!

"Làm sao đây ta!? được thôi, nếu cậu không muốn như thế thì mau màu hạ đo ván tên kia và thắng trận này đi! hắn sắp cho cậu nằm sàn rồi kìa!"

Sau khi nghe Lạc Nhiên truyền âm xong Thiên Ân lườm mắt sắc bén nhìn Lan Phong lên tiếng

_Mày...!!!

Lan Phong thấy vẻ mặt Thiên Ân liền dừng tay lại nhếch mép cười

_Ồ!...ô! đáng sợ quá ta! sao đây, tức tối quá mà đúng không nhỉ!? ha...ha!

_Tao chỉ nói một lần thả tao ra hoặc cuộc đời thiên tài của mày sẽ tàn ngay tại đây!!!

_Cái thằng ngu này! đã tới thế này mà còn già mồm, mày nghĩ mày là ai bây giờ vậy!?

Lan Phong vừa dứt lời thì đột nhiên xung quanh Thiên Ân xuất hiện một luồng khí mạnh mẽ đẩy hắn ra, Thiên Ân liếc nhìn Lan Phong trầm giọng

_Tao cũng biết trước mày sẽ nói thế rồi nên nhé... tao là ông nôi của bà ngoại của bố mày đây!!!? đi chết đi con trai!!!

Không kịp hiểu chuyện gì xảy ra Lan Phong liền bị Thiên Ân tung một cú móc hàm đầy uy lực "Vụt" đánh hắn bay văng ra khỏi ngoài sàn đấu rồi lập tức nằm bất động trên mặt đất dòng máu tươi từ miệng chảy không ngừng

Thiên Ân đút tay vào trong túi áo ,cúi đầu phun nước bọt xuống sàn, con mắt biến sắc đỏ rực như ngọn lửa, thái độ dường như thay đổi hoàn toàn không như lúc trước, lạnh lùng và thoáng chút... sự tàn độc

_Xì ! chết tiệt, con thú vật kia buộc ta phải cưỡng chế giải phóng thế này... hmm!... lỡ tay đánh "chết" tên kia luôn rồi !!! sau này sẽ phải mang ít tiếng đây!

Lúc này thứ tiếng chuông chói tai vang lên còn âm ĩ hơn trước

!!! Thiên Ân lớp số 26 phạm tội...bíp...Thiên Ân lớp số 26 phạm tội...bíp... kẻ đã gây ra án mạng đề nghị ngay lập tức bắt giữ...bíp!...bíp!...!!!

Mấy chục người trên khán đài bây giờ nín lặng thin thít sợ hãi không hé nửa lời "chuyện này là sao!? tên quái vật này là thế nào" tất cả những ánh mắt đổ dồn lên bảng thông tin phía trên cao ( Thiên Ân kẻ phạm tội_ chỉ số GP: 319.697)

Nỗi sợ hãi bao trùm toàn bộ khán đài, muốn bắt giữ ư!? chỉ sợ với thực lực đó muốn chém muốn giết toàn bộ những người ở đây cũng chỉ là chuyện nhỏ đối với hắn

Riêng Lạc Nhiên cô ta nở một nụ cười thích thú " Tuyệt!...tuyệt lắm! không ngờ chỉ vì thứ mình muốn sở hữu dù là vật nhỏ bé mà cậu ta  có thể làm tới như thế...á!... Tim mình đập liên hồi luôn nè! "

Yona ánh mắt hiện vẻ lo lắng chỉ nhỏ nhẹ thốt lên gọi tên

_Thiên Ân!...

Lam Viêm cũng không khỏi kinh ngạc nghiến răng nắm chặt lòng bàn tay

Người giáo viên lúc này đổ mồ lạnh răng rung cầm cập" thôi chết rồi!"

                                                        Over chap

 

 

 




Update Ch2~p2
Long Thần Quỷ Vương

   Thể loại :Dark fantasy , Action, romance,comedy...

Đen và đỏ _ Bóng đêm và máu tươi 2 thứ hợp lại cấu tạo nên ta,...

Đùa thôi !  ngươi thấy nó ngầu chứ !? Cấu tạo nên ta cái quái gì hahah...

Ta chỉ đơn giản là thích chúng thôi !

~ Sơ Lược ~

 Một thế giới song song huyền ảo tương truyền được tạo ra bởi những vị thần, nơi quyết định số phận con người qua những con số, con người cư trú trong những thủ đô được bảo vệ bởi những kết giới tránh khỏi loài Quỷ,tuy nhiên một ngày nào đó không chừng kết giới sẽ không còn tác dụng, những kẻ có thực lực mạnh có thể ra ngoài ngao du tham gia những quân đoàn trở thành anh hùng diệt quỷ rồi thanh danh lẫy lừng vạn người ngưỡng mộ.

Nhưng đối với ta thì những thứ đó chỉ là hư vô, ta không phải người cũng không phải quỷ,ta thích làm những việc có lợi cho mình hay đơn giản là sự hứng thú, có ơn tất trả tuy nhiên nếu dám chọc giận ta thì ngươi sẽ hiểu câu địa ngục trần gian trong từ điển của mình là như thế nào!

Chương 1: Thiên tài hay phế nhân (part 1:vì ta nghĩ thế!)

* T
i mt đa phương mang tên "Liên Vân" *

~ Trong mt ngõ hm nào đó ~

- Này! tao nói vi mày chưa rõ sao,đng có làm cái trò thân mt vi Yona trước mt bn tao , nghĩ sang năm hc mi là b qua hết h ? mày nên ghim nó vào não đi,đng nghĩ cô ta là em gái mày thì mày có th làm gì cũng được! mày xng sao phế vt !

Th ging nói khàn khàn vang lên, ba chàng trai dáng vóc khe mnh,ánh mt hung hăng đng trước mt thanh niên vi mái tóc ánh đ rc la pha ln chút màu đen, gương mt bm dp bi đánh đp nhưng ánh mt không có v gì là khut phc,  phun ngm máu trong ming thanh niên nhếch mép n n cười

-Chc! my cái thng kh đt này,ch biết làm theo bn năng thôi à? ch như thế mà cũng kéo tao ra tn đây đ ăn v mi được, thy thích thì làm ch không thèm nghĩ đến hu qu nh!

Người thanh niên này tên là Thiên Ân, ni tiếng là b ngoài tý l nghch vi thc lc, nay đã bước sang tui 18 nhưng ch s GP ch dng mc 160 trong khi bn bè cùng la đu ít nht cũng đã hơn 2000. Còn ba thanh niên kia ln lượt là Hưng,Lan Phong và Vân, được mnh là nhng m nam nm trong top 10 thiên tài tr tui đa phương ch s GP đu trên 10k

Sau khi nghe li Thiên Ân nói Lan Phong n mt n cười chế diu

-H!  cái gì,hu qu à? mày đnh chc cười tao à, mày nghĩ đi vi mày thì có hu qu gì vi bn tao nào? mày nghĩ tình cnh ca mình bây gi thế nào mà dám ra v h?  ĐNG CÓ ĐÙA!!!

Nói xong Lan Phong lin lp tc tng mt cước vào ngc Thiên Ân đy cu ta ngã ra saulùi li vài bước"H", Hưng, Vân cùng hùa theo sau đó mà cười phá lên.Mt hi cười sng khoái lin không có ý đnh ta cho cu ta, Hưng bước ti đưa tay bóp ly c Thiên Ân , dáng vóc to cao nâng cu ta lên khi mt đt,Thiên Ân gương mt tím lm vì khó th nhìn Hưng ánh mt đy sát khí nhưng vn gượng nhếch mép mà cười

-Chc hôm nay đ rao dy d mày v thân phn ca mình mt chút nh!

Hưng không nhng không th ra mà lc bóp còn mnh hơn dường như không có ý đnh dng li,lúc này Lan Phong và Vân mi bước đến vi khuyên ngăn

-Này dng li đi, mày đnh giết nó tht à,đng manh đng quá!

-Yên tâm,thng này sng dai lm, tao mun hành h nó đ x hết c chế ,c mi ln nhìn thng phế vt này t v thân thiết vi Yona là tao không chu ni,thng phế vt này nghĩ mình là anh em vi nh nên có tư cách sao? chó chết!

"Vt" Đt nhiên mt thân nh như gió lao vút ti tung mt cước vào đu Hưng khiến hn bay ra đp mnh vào bc tường"rm", sau mt hi đau đn Hưng gượng dây phun ngm máu trong ming,trong lòng ni s hãi dâng trào" cái! cái gì thế này,sao mình li? đau quá,sc lc mình gi còn không th đng dy ni",hn nén đau đn ngng mt lên nhìn th va làm mình ra nông ni này

-Cái...cái gì!?

Đng trước mt hn lúc này là mt cô bé mái tóc màu đen óng ánh bng bnh hòa quyn cùng cơn gió,đôi mt đen trong ta viên ngc sáng,đôi môi hng hào đy đn,nhng v đp hi t trên gương mt nh nhn cùng vi làn da trng mn không chút tì vết khiến bt c cô gái nào nhìn vào cũng phi ghen t ln t ti,cô bé này tên là Yona,16 tui em gái nuôi ca Thiên Ân và là thiên tài tr tui đng th 2 đa phương  ch s GP trên 18k.

Trong khi Phong và Vân đang đng đ người ra nhìn thì Yona chng nói chng rành lao vút ti nh nhàng như gió tung mt quyn mnh m đánh bay Vân lin lp tc quay người tung mt cước vào ngc Phong khiến hn ôm ngc đau đn không nên li gc ngay ti ch. Mt cuc càng quét nh nhàng và tht nhanh gn,ch chc thoáng c ba thanh niên va lúc nào còn khe mnh hung hãn va gi đã nm gc lê lit trên mt đt

Yona bây gi mi vi chy ti phía Thiên Ân đang nm gc trên mt đt, nâng đu cu ta lên v lo lng tht lên ging nói du nh đy m lc

-Này! anh có sao không? sao li b chúng đánh cho ra nông ni này,tht tình! đang yên đang lành t dưng li đi gây chuyn làm gì, nếu không phi em thy anh v mun và đi tìm thì s ra sao đây ch, b thương như này không n,phi đem anh đi bnh vin mi được!my người này tht tình...

Thiên Ân cười kh khua khua bàn tay

ược ri em gái à,em nói nhiu quá đó,ch là b thương tý thôi mà,đàn ông con trai mà mt tý như thế này không chu được thì chuyn gii cho ri! em gái lo cho anh trai đây quá nh,thc s làm anh đây  rt vui đó, haha!

Yona ngnh đu gượng go ph nhn li nói ca Thiên Ân

-H!,làm...làm gì có chuyn như thế,mơ  mng hão huyn,chng qua vì là người mt nhà nên đương nhiên phi thế ri,ai bo c gì đ cho người ta hành h thế này?

-Ài! vy là em không biết cái lý do tht h! mà, k nó đi, mau đ anh v nhà!

Yona nhíu mày không hiu ý ca Thiên Ân nhưng ri cũng đành b qua, dìu Thiên Ân đng dy ,lúc này Thiên quay đu li nhìn ba tên lúc nãy đang nm lê lit nhếch mép thm n mt n cười " đây là cái hu qu mà tao nói đến đó,ln sau nh suy nghĩ trước khi hành đng đó! à mà thêm na là tao nghĩ là tao xng vi Yona tht đy,vì sao á? tt nhiên là vì tao nghĩ thế thôi"
------------------------------------
avatar

Va v đến nhà Yona lin kéo Thiên Ân ngi xung ghế, nhanh chóng chy vào trong nhà ly dng c bông băng và thuốc ri chy ra ngi xung cnh Thiên Ân,đưa bàn tay thn dài ca mình nâng cm Thiên Ân lên

xem nào,không mun đi bnh vin thì cũng phi  t chăm sóc ly vết thương ca mình chứ!

Yona cm ly miếng bông đã nhúng nước cn nh nhàng thm vào viết thương trên mt Thiên Ân , nhíu mày có chút đau rát cậu ta lin lách đu thì b Yona bt gáy gi li

-Yên nào! anh có phi con nít đâu,ráng chu đau chút đi!

Yona tiếp tc chăm sóc vết thương trên gương mt cu ta ,Thiên Ân nhíu mày nghiến răng chu đng cái rát, lúc này ánh mt kh liếc nhìn b ngc đày đn nhp nhô đy gi cm ca Yona ming nhếch mép n mt n cười xo quyt

ược ri,được ri anh s chu đau tt hơn nếu em cho anh s nn hai cái bánh bao mềm mại đó ca em đy,nhé!

Yona nghe xong lin mnh tay nhn miếng bông vào vết thương ca cu ta, Thiên Ân git mình lùi li ôm ly măt mình gc xung ghế mà ct lên mt tiếng hét" A!!!", cô bé nhíu mày cong môi lên nhìn Thiên Ân

-Đáng đi! dám có ý nghĩ dê xm vi em gái h!

Thiên Ân nén cơn đau bt dy li n mt n cười gian xo

-Em gái nuôi thôi, chúng ta vn có th sinh em bé vi nhau đó em gái yêu quý!

Yona gương mt hin lên mt mng ng hng, lông mày git git cười kh, thc ngón tay vào mt Thiên Ân khiến cu ta  lp tc li ôm mt mình đau điếng la lên ri gc xung ghế

-Biến thái!

Li tiếp tc nén cơn đau mà bt dy ,nhếch mép cười Thiên Ân giơ ngón tay cái trước mt Yona

-Anh không có biến thái mà anh ham mun em gái,thế thôi !

-Thế thì sao!? mun b cht luôn không h?

Yona cha ngón tay tr hướng Thiên Ân gi v da dm cậu ta liền cười kh khua tay

ược ri,đươc ri! xin li! anh không dám trêu em na! ha...ha

Lúc này bóng dáng mt người ph n cao ráo đi ti, v nhếch nhác ct ging nói

- Này hai đa n quá đó, làm vic chính l đi

Người này v ngoài chính chn khí cht thanh cao s hu mt th sc đp ma m đng lòng người, đôi mt sáng như viên hng bo thch cùng mái tóc màu đ thường khiến người ta nghĩ rng cô và Thiên Ân là hai ch em rut thc cht thì cô gái này là người bo h ca Thiên Ân và Yona sau khi cha và m hai đt ngt biến mt không rõ tung tích, người này tên là Vương Vũ

Thiên Ân nhíu mày, gương mt vnh lên nhìn Vương Vũ

-Hey hey! mun b tôi nn bóp không h? đng có phá hng không khí vui v tràn đy yêu thương ca hai anh em tôi ch!

Vương Vũ nghe xong cũng lin vnh mt lên cao ging

-H! nói gì h tên nhóc kia,mun ch đây thiến mày ch h?sau khi chú mày b thiến thì chú s mc sc mà tràn đy yêu thương luôn nhé!

-H!!! c th đi bà già !

-Gi ai là bà già h thng nhóc này !!!

C như hai con mèo xù lông ,cãi nhau thường xuyên dường như đã thói quen ca c hai

Đt nhiên Yona gõ mnh tay xung bàn nói to

-Này! hai người xong chưa,có mun ăn cơm na không hay nhn đói nhé!

Nghe Yona nói xong Thiên Ân và Vương Vũ lông mày lin git git nhìn nhau, Vương Vũ ct ging khe kh

-Vy...vy dng ti đây thôi nh

-Hm! đành chp nhn li xin tha ca cô vy!

-Thng nhóc này!!!

Li nói đe da này ca Yona hoàn toàn có tác dng vi hai người h bi vic nu nướng trong nhà ch có th da vào cô bé, sau cùng ri hai con mèo xù lông vi nhau cũng phi ngoan ngoãn

Thiên Ân tiếp tc ngi xung cho Yona chăm sóc vết thương còn Vương Vũ tiếp tc làm vic riêng ca mình

 avatar

Chương 1: Thiên tài hay phế nhân ( part 2: Tên soái ca tóc vàng chết tiệt!)  1/2 part|

~ Bui sáng ngày tiếp theo~

-Sao li nm trên sàn nhà thếnày, ài cha!! cái đu... oái...đau...!!

Thiên Ân đôi mt lim dim nm trên sàn nhà v mơ màng chưa hiu chuyn gì xy ra ming lm

Va ngước nhìn lên giường mình thì thy Yona đng trên,lúc này lơ mơ hiu  ra là cô bé đp mình xung giường không  thương tiếc. " H" mt tiếng Thiên Ân lin  bt dy ch tay vào Yona

-Này em gái,đáng nh em phi nh nhàng ghé tai thi tng hơi th m áp dịu dàng đánh thc anh dy ch sao li lúc nào cũng bo lc thế h!?

Yona ngnh đu " hm" mt tiếng

- Ch có my  người ngu ngốc không biết xu h mi làm thế!

ng x nhc my cp tình nhân thế ch em gái!

-Hm! mun gi đến trường ri , hôm nay là đu năm hc mi đó,mau son sa nhanh đi,đng đ mun bui đu tiên ch

-Ri ri!em làm ngay đây thưa ch! hôm trước mi khai ging đã b bm dp ri bc tht!

Sau khi son sa v sinh thân th hoàn tt c hai cm ly cp sách cùng bước ra khi cng nhà, Thiên Ân xòe bàn tay phi hướng Yona

-Đi nào! nếu mà được lái xe ti trường thì có phi khe không ch, GP đã yếu còn phi đp phong ti trường!

Yona nm ly bàn tay Thiên Ân gương mt có chút ng hng

-Ai bo yếu thế cơ ch! nhưng mà yên tâm,sau này chc chn em s giúp nâng thc lc lên,còn hin thì...cũng không hn là...t nh!(ging nh dn)

Thiên Ân vy tay phn bác

-Không không,tt nhiên là t ri,cái gì mà không t kia ch!  tuy nhiên anh đây s không cái tình trang này mãi đâu,c đi đến khi anh đây thc tnh đi,ha..ha...ha!

-H! Li o tưởng na,dng được ri ! đi nào!

Nói xong Yona lin kéo tay Thiên Ân bước đi, mi bước đp chân Yona ước chng dài hơn 6 mét nh nhàng như đang bước trên nhng ngn gió

Đ không b phân tâm bi s xu h khi nm tay Thiên Ân Yona ch biết lng im cm đu v phái trước mà chy, ch sau vài phút  hai người đã ti trước cng trường ca mình.

Nhng ngôi trường thế gii này thường thiên v dy con người cách vn dng GP cho đi sng và chiếm t trng tương đương nhng tiết hc văn hóa ,nhng k gii giang thông minh c nào nhng nếu không biết cách vn dng GP thì cũng không được my ai xem trng. Bt kỳ ai nếu mun t mình ri khi th đô đu phi có bng tt nghip hng trung tr lên

Lúc sau Thiên Ân và Yona ti lp hc , Yona va ngi vào ch ca mình thì nhng li bàn tán xôn xao ca nam ln n sinh trong lp lin ct lên

<Yona kìa! my tháng ri gi mi được nhìn li cu y trong lp thế này sao mà hnh phúc tht đy!>

<Vn lung linh như ngày nào,đúng chun thiên s giáng trn mà!>

< Em là mãi mãi trong tim anh>

< Mày làm bn tao ni da ga đy ,dng sến giùm đi! >

< Nhưng mà nghe nói Yona có v t sau khi ngh hè h bng dưng thân thiết hơn hn, nghe đn h còn làm chuyn y vi nhau trong kỳ ngh hè đy>

<H tht sao!? tên phế vt đó á?! làm sao có th ch,dng chém gió!>

<Thì cũng ch nghe đn thế thôi,nhưng mà sáng nay h còn nm tay nhau thân thân mt lm đy>

<Mày tht là! đó là chuyn bình thường t năm trước ri,Yona ch chu trách nhim đưa cu ta ti trường thôi,yếu đến ni còn chng đ sc đ tri trin đp phong,được hc lp cùng vi Yona cũng là nhy hết mà thôi ch không thì ngay c tư cách đến trường hng kém cũng không có>

<À! ...ha,ahha...>

Thiên Ân lúc này đang ngi trên ghế ca mình cm chiếc máy đin t,ánh mt th ơ v như không quan tâm miệng lẩm bẩm" my đa này sao mà lm chuyn quá đó! chuyn gì cũng mun soi vào là thếquái nào,à mà mình thích cái tin đn y y đy!"

Vừa lúc này một thanh niên cao ráo với mái tóc dài vàng óng bước vào lớp toát lên một vẻ thanh cao lạ thường,đám nữ sinh trong lớp vừa nhìn thấy cậu ta bước bước vào thì liền trầm trồ đầy ngưỡng mộ

<Lâm Viên kìa ,là Trần Lâm Viên dó!  con trai của Đại chiến thần hạng A Trần Lý Vân, năm nay cậu ấy vừa chuyển trường từ thủ đô hạng nhất qua đây đó không ngờ lại vào đúng lớp ta,aaa,chắc ngất quá!>

<Sao có thế đẹp trai tới thế cơ chứ!? trời ban cho lớp ta một nam thần  quá tuyệt vời !>

<Mẹ ơi con muốn lấy anh ấy!>

Thiên Ân từ đầu chỉ dán mắt vào máy điện tử giờ đây lại ngước mắt lên nhìn chằm chằm Lâm Viên, nghiến răng nghiến lợi như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta,miệng lẩm bẩm

[ Khốn nạn! thằng khốn sao mày lại dám tới tận đây chứ hả?]

Lâm Viên đảo mắt xung quanh một vòng rồi dừng lại đạt ánh nhìn trên người Yona,cậu ta nở một nụ cười dịu dàng tiến tới nắm lấy tay Yona

[Quả nhiên em ở đây,cuối cùng cũng tìm được em! vợ của anh]

Sau khi chứng kiến một màn đám nữ sinh bỗng nhiên reo hò lên

<Ahhh! cầu hôn kìa,nam thần chuyển trường vừa cầu hôn nữ thần của lớp ta kìa>

<Họ là người yêu của nhau trước đây à! xứng đôi thật thật đó, còn ai có thể thích hợp với cô ấy hơn như thế chứ>

<....>

Thiên Ân nghe lời bàn tán của lũ con gái sắc mặt không một chút dễ chịu " mấy con khỉ cái kia không im cái miệng lại được  hả, chết tiệt hôm khai giảng có nghe thông báo học sinh mới chuyển đến tưởng đâu trùng tên ,đúng là ma xui quỷ khiến "

Yona sau khi bất ngờ bị Lâm Viên nắm tay liền vội hất ra, ánh mắt  nhìn cậu ta thể hiện sự khinh bỉ

[Tránh ra ! tôi không có quen biết anh,đừng có nhận bừa!]

Lâm Viên khóe miêng nhếch lên

[Đừng nói thế chứ,chúng ta còn có khế ước đính hôn làm chứng mà,sau khi đủ 18 tuổi em sẽ là vợ của anh đó!]

Nghe xong Yona liền nắm chặt lòng chặt lòng bàn tay,nhìn Lâm Viên như muốn chia năm xẻ bảy cái thân của cậu ta

Thiên Ân ngồi phía dưới nhìn không thể chịu nổi liền đứng dậy đập tay xuống bàn bước tới trước mặt Lâm Viên, ngẩng đầu,rướn người lên dí sắt mặt cậu ta nghiến răng trầm giọng nói

[Thằng khốn! mày đừng có lấy cái khế ước chết tiệt ra để dọa dẫm bọn tao, cái ý định của mày sẽ không bao giờ thành hiện thực đâu, trước khi nó xảy ra thì tao sẽ giết mày đấy!]

Lâm Viên phụt cười một tiếng rồi ghé tai Thiên Ân nhỏ giọng

[Anh vợ à! đừng nóng nảy thế chứ,em sẽ không đối xử tệ với cô ấy đâu! em chắc chắn sẽ nâng niu cô ấy hơn nhiều cô vợ hiện tại của em, cố ấy hiện tại cũng mới 13 tuổi thôi, có lẽ anh cũng quen biết cô ta đó,hừm!  tên cổ là Nhất Mai đúng không nhỉ anh vợ? mà anh nên tập xà đơn nhiều vào,lùn quá đó!]

Con mắt Thiên Ân trở nên đỏ rực,tay nổi đầy gân xanh nắm lấy cổ áo Lâm Viên, cả lớp ánh mắt đổ dồn vào hai người tuy không nghe rõ họ nói gì nhưng nhìn qua cũng biết xích mích có vẻ không nhỏ

[Chó chết! sao mày dám,từ khi nào!? nó vẫn mới chỉ là một đứa con nít!]

[ Cũng cách đây vài tuần thôi ấy mà,  cha cô ta đã đồng ý bán cổ cho tôi nhưng khi rước về nhà thì nó cứng đầu lắm,lúc nào cũng vận kết giới không để ai đụng vào một sợi tóc, chẳng chịu ăn uống gì, tuy còn nhỏ nhưng mà dáng con bé cũng chuẩn lắm em dự định sẽ lấy đi cái trinh trắng của con bé sau khi nó phát triển hơn một chút! anh cũng nên từ bỏ ý định với Yona luôn,cô ấy sẽ của em!ha..ha]

Cơn giận lên đến tột điểm toàn thân như muốn rực cháy, vung cánh tay lên " Đốp" Thiên Ân tung một cú đấm đầy phẫn nộ vào gương mặt thuôn dài của Lâm Viên khiến hắn ngày lập tức bị đẩy lùi ra sau ngã lăn xuống đất. Ai nấy trong căn phòng bầy giờ đều nhìn vào vẻ ngạc nhiên" sức mạnh của Thiên Ân,hắn từ đâu mà có, lại có thể đả thương một thiên tài tinh anh từ thủ đô hạng nhất"

Lâm Viên vừa sau đó liền bật đứng dậy ,lau máu trên khóe miệng của mình,phủi phủi quần áo rồi nhếch mép nở một nụ cười

[ Ô ồ! vậy ra cũng hẳn là phế vật nhỉ? cũng có năng lực đấy, tuy nhiên... còn yếu lắm anh trai à! ]

Vừa dứt lời Lâm Viên liên vút lao như chớp tống một cước chéo mặt Thiên Ân khiến cậu đập mạnh vào góc tường cạnh cửa ra vào "ầm", thật sự tàn nhẫn khi đối với một người có thực lực cách xa mình quá nhiều, bấy giờ Thiên Ân  máu mũi tuôn trào ho hộc ra một ngụm máu tươi,mọi thứ xung quanh dường như trở nên mơ hồ

Yona sau khi thấy một màn như thế liền hốt hoảng vội chạy tới đỡ Thiên Ân ngồi dậy, nhìn cậu ta mà cô bé hai khóe mắt hai giọt long lanh

[Thiên Ân,Thiên Ân! anh ...anh...sao lại...này có nghe em nói không?]

Nhìn Thiên Ân đôi mắt ngơ nghệch ý thức như biến mất không cảm nhận được mọi thứ xung quanh trong lòng quặn thắt lại, cô từ từ đặt Thiên Ân nằm xuống,nhìn Lâm Viên lườm mắt sắc bén chẳng nói chẳng rành nghiến răng mà lao tới tung một quyền hết lực bình sinh,những luồng gió mạnh mẽ nổi lên khắp căn phòng, những chỉ chốc thoáng liền bị Lâm Viên nhẹ nhàng giữ tay cánh tay chặn lại,miệng nở nụ cười dịu dàng, đám học sinh chỉ biết trớ mắt mà nhìn"chuyện li kỳ này rốt cuộc là sao?"

Yona vùng vẫy cánh tay cất lên giọng nói phẫn uất

[Thả ra! mau thả ra đồ hèn!]

Nói xong Yona liền phun nước bọt vào mặt Lâm Viên, sự khinh bỉ của Yona đối với hắn đã đến đỉnh điểm. Tuy vậy Lâm Viên vẫn chỉ nở một nụ cười đưa tay lau mặt mình rồi kéo sát Yona khẽ nhỏ giọng

[Hèn hạ ? ha..ha! đúng đúng, vì anh hèn hạ nên anh sẽ có được em bằng mọi giá,cún con xinh xắn à!]

Yona nhăn mày nghiến răng nghiến lợi " rốt cuộc hắn có thể trơ trẽn đến mức nào đây!



←Character ART→( ♂)
http://kingsnovel.com/lesson/%E2%86%90character-art%E2%86%92-%E2%99%82/
←Chracter ART→(♀)
http://kingsnovel.com/lesson/%E2%86%90chracter-art%E2%86%92%E2%99%80/

  Update vào lúc 07:23 18/02/2017

969 lượt xem

40 Lời bình

Đăng lời bình

Hãy đăng nhập để đăng lời bình

Bài viết mới nhất


Develop by ITE Group
loading...